Chương 1056: Vào vấn đề chính đi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1056: Vào vấn đề chính đi

Diệp Tu Duyên nhìn cung điện biến thành phế tích, xoay người chậm rãi chuẩn bị rời đi, đột nhiên, một giọng nói phẫn nộ từ sau lưng hắn truyền đến.

“Hủy Vô Thủy Cung ta rồi muốn rời đi sao?”

Diệp Tu Duyên xoay người nhìn qua, đánh giá lão giả trước mắt: “Ngươi muốn ngăn cản ta?”

Hàn Nguyên nói: "Các hạ có dám để lại tên không?”

"Phàm Kiếm, Diệp Tu duyên!"

Hắn trầm giọng nói, vạn đạo kiếm quang trên người bắn ra hình thành một đoàn vòng xoáy kiếm khí thật lớn.

Ngay sau đó.

Vòng xoáy kiếm khí biến mất chỉ còn lại một thanh trường kiếm màu bạc, bay ra nhanh như chớp.

Nhìn thấy cảnh này.

Diệp Tu Duyên xoay người rời đi.

Xuy.

Trường kiếm màu bạc xuyên qua cơ thể Hàn Nguyên, trong nháy mắt xuyên qua, vòng xoáy kiếm khí lại xuất hiện, trực tiếp nổ tung lên.

Đạo kiếm kỹ này hơi đáng sợ.

Hàn Nguyên nhìn bóng người Diệp Tu Duyên dần dần mơ hồ: "Diệp Tu Duyên, một mình ngươi diệt Vô Thủy Cung của ta.”

Dứt lời.

Ở dưới vạn đạo kiếm quang bắn xuống, thân ảnh hắn ta hóa thành bột mịn, hoàn toàn biến mất trong hư không.

Bầu trời khôi phục bình tĩnh giống như tất cả đều chưa từng xảy ra.

Giờ khắc này.

Diệp Tu Duyên cưỡi gió mà đi, tóc đen ba ngàn, dáng người cao ngất, giơ tay nhấc chân đều lộ ra một cỗ tiên khí.

Còn phương hướng hắn rời đi, chính là Vũ Trụ Thần Môn.

...

Trên thuyền tiên Cửu Long.

Mặt Ngao Hoàng giống như sương giá, chán nản, không thể trở về, vốn nghĩ có thể nhìn thấy lão Bạch và lão Diệp.

Bây giờ mọi thứ đều trống rỗng.

Lão Bạch và lão Diệp chắc chắn rất nhớ ta!

Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn Ngao Hoàng: "Lão Hắc, ngươi thế nào?”

Ngao Hoàng yếu ớt: "Hơi nhớ nhà.”

Diệp Trường Sinh: "..."

Ngươi không nên là một con rồng như vậy.

Ngao Hoàng lại nói: "Thiếu chủ, không cách nào tìm được Di Thất Diện Vị, lão Hắc tính toán rời khỏi nơi này.”

Diệp Trường Sinh không ngoài ý muốn chút nào, lão Hắc rời đi là chuyện sớm muộn, dù sao thực lực đã đến cực hạn.

"Lão Hắc, ngươi dự định đi nơi nào?"

Ngao Hoàng nói: "Vị diện cao hơn, Thiếu chủ, vũ trụ khởi động chỉ vừa mới bắt đầu, vị diện cấp thấp dung hợp cùng một chỗ còn vị diện thật sự mạnh mẽ thì cho dù vũ trụ khởi động lại cũng không cách nào lay động bọn họ.”

"Những nơi đó chính là nơi lão Hắc muốn đi."

"Có điều Thiếu chủ yên tâm, lần này lão Hắc sẽ tích lũy tài nguyên và nhân mạch cực lớn cho Thiếu chủ, đương nhiên, trước khi đi, lão Hắc sẽ bảo vệ Thiếu chủ từ di tích Thánh Chiến đi ra."

Diệp Trường Sinh nói: "Ta cần ngươi bảo vệ sao?”

Ngao Hoàng vội vàng nói: "Thiếu chủ hiểu lầm rồi, lão Hắc chỉ muốn nhìn xem di tích Thánh Chiến như thế nào.”

Diệp Trường Sinh xoay người rời khỏi boong thuyền, tiến vào trong khoang thuyền, sau một nén nhang, hắn trở về, trở lại bên người Ngao Hoàng.

"Lão Hắc, ngươi giữ ba bức chân dung này lại bên người, nếu sau này gặp được các nàng, bảo vệ an toàn cho các nàng."

Ngao Hoàng tiếp nhận chân dung, nhìn sống động như thật, giống như đúc ba bức chân dung nữ tử: "Thiếu chủ, ba người này là..."

Diệp Trường Sinh nói: "Các nàng là nữ nhân của ta.”

Ngao Hoàng giật mình một chút: "Thiếu chủ có thể nha, ta còn tưởng rằng Thiếu chủ không thích nữ nhân nữa chứ.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Thiếu chủ yên tâm, nếu sau này lão Hắc gặp được cô nương xinh đẹp như nữ tử trên bức tranh, nhất định sẽ bắt về cho Thiếu chủ.”

"Ngươi chính là Thiếu chủ của lão Hắc ta, há có thể chỉ có ba nữ nhân, hiện tại biết Thiếu chủ thích nữ nhân như thế nào, vậy thì dễ làm hơn nhiều."

Diệp Trường Sinh: "..."

“Lão Hắc, ngươi muốn làm gì?”

Ngao Hoàng nói: "Bắt được chư thiên mỹ, nữ nhân của Thiếu chủ ít nhất không được dùng ngàn người tính toán!”

Diệp Trường Sinh khoát tay áo: "Lão Hắc, eo ta không tốt, vẫn là quên đi.”

Ngao Hoàng cười nói: "Thiếu chủ đừng lo lắng, vấn đề thắt lưng, lão Hắc giải quyết cho ngươi.”

Diệp Trường Sinh nhìn Ngao Hoàng, nghiêm túc nói: "Sau khi rời đi, chính mình cẩn thận một chút, đừng để người ta bắt thịt rồng nướng ăn.”

“Ai mẹ nó dám ăn ta, nếu lão Hắc nổi giận, vũ trụ này đều sẽ run rẩy!” Ngao Hoàng ầm ĩ nói: "Thiếu chủ, sau khi lão Hắc rời đi sẽ một mực tìm kiếm Di Thất Diện Vị, chỉ cần có tin tức của lão Diệp sẽ báo cho ngươi đầu tiên.”

Diệp Trường Sinh thở dài một hơi: "Không có việc gì, chậm rãi tìm, hiện tại kẻ địch của ta quá nhiều, phụ thân trở về cũng không phải chuyện tốt gì.”

Ngao Hoàng cười nói: "Thiếu chủ, ngươi nghĩ nhiều, phụ thân ngươi thế nhưng vô cùng mạnh mẽ, một tòa Di Thất Diện Vị dương như còn bị hắn quét ngang.”

"Nếu phụ thân ngươi ở bên cạnh ngươi, cho dù xảy ra đại chiến gì, ngươi chỉ cần nằm cũng thắng."

"Thật ra có đôi khi lão Hắc thật sự rất hâm mộ ngươi, thực lực bản thân khủng bố như vậy, bối cảnh cũng lớn kinh người, kéo ra bất kỳ một bối cảnh nào đều sẽ khiến người ta kiêng kỵ ba phần."

Diệp Trường Sinh nói: "Không có biện pháp, ta cũng không muốn ưu tú như vậy, ở chỗ cao không khỏi rét vì lạnh, tịch mịch, tịch mịch!”