Chương 1058: Thiên Ngoại Thiê
Diệp Trường Sinh giật mình một chút, hắn đã nghe qua cái tên Tinh Hà Môn này, chuẩn xác mà nói ngày xưa ở Giới Thượng Giới, hắn còn giao thủ qua với Tinh Hà Môn.
Ngày đó, Tinh Hà Môn phái Nguyên Hi, Nam thúc đi Giới Thượng Giới cứu Bắc Minh Thiên Tà, không nghĩ tới hôm nay còn có thể gặp được ở di tích Thánh Chiến.
Là địch không phải bạn, mời hắn làm gì.
“Dẫn đường đi!”
Dưới sự dẫn dắt của bốn nữ tử, Diệp Trường Sinh và đoàn tiến vào trong sơn cốc, liếc mắt nhìn lại, nhìn không thấy bờ.
Sơn cốc này rất lớn, bên trong đông đúc, toàn bộ đều tiến vào di tích Thánh Chiến.
Không thể không nói, sức hấp dẫn của di tích Thánh Chiến rất lớn.
Bóng người tụm năm tụm ba, thế lực lớn sẽ dừng thuyền cổ, phương tiện bay trên sơn cốc.
Diệp Trường Sinh thấp giọng nói: "Tiểu Kiến Kiến, di tích Thánh Chiến có chí bảo gì có thể khiến nhiều người đến như vậy?”
Không Kiến nói: "Khắp nơi là bảo vật, nghe đồn lần đầu tiên di tích Thánh Chiến mở ra, đi vào té ngã cũng có thể nhặt được một ít chí bảo.”
Điên cuồng như vậy sao?
Tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động, xem ra lại có một nhóm chí bảo muốn vào hệ thống, hắn không khỏi tự giễu, sau này trực tiếp đổi tên thành máy thu hoạch chí bảo đi.
Trên sườn núi.
Bốn nữ tử ngừng lại, hơi giơ tay lên ý bảo: "Diệp công tử, chủ nhân chúng ta ở bên trong.”
Diệp Trường Sinh nhìn về phía trước, phát hiện hai nữ tử ngồi ngay ngắn trước án gỗ, trong đó một người chính là Nguyên Hi ngày xưa giao thủ với hắn.
Một nữ tử khác tuổi lớn hơn một chút, nhìn qua phong hoa tuyệt đại, ung dung hoa quý.
Nữ nhân thế giới khác này sao lại không có nữ nhân xấu xí? Chẳng lẽ không biết nữ nhân xấu xí vô địch?
Hắn nghĩ trước khi xuyên qua, ngoại trừ lăn cùng một chỗ với nữ tử, hầu hết là bóng lưng sát thủ.
Nguyên Hi mở lời: "Diệp công tử, biệt lai vô dạng.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Nguyên cô nương, đã lâu không gặp, sao lần này dẫn theo tỷ tỷ ngươi cùng đi di tích Thánh Chiến vậy?”
Nguyên Hi tức giận nói: "Đây là mẫu thân ta, tỷ tỷ cái gì.”
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: "Thật ngại quá, thật ngại quá, là ta đường đột.”
Liễu phu nhân cười nói: "Diệp công tử không cần câu nệ, ngồi xuống đi!”
Diệp Trường Sinh chậm rãi ngồi xuống: "Không biết phu nhân tìm ta có chuyện gì?”
Liễu phu nhân nhẹ nhàng giơ tay lên, châm trà cho Diệp Trường Sinh: "Ngày xưa Hi Nhi và Diệp công tử có chút hiểu lầm, hôm nay ta cố ý thay nàng bồi tội với Diệp công tử.”
“Phu nhân không cần như thế, có chuyện gì chúng ta vẫn nên đi thẳng vào vấn đề!” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Phu nhân có thể đến di tích Thánh Chiến sẽ không chỉ là vì bồi tội với ta.”
“Chúng ta vẫn nên trực tiếp một chút, đi thẳng vào vấn đề chính đi!”
Trong sơn cốc.
Liễu phu nhân cười nói: "Không nghĩ tới Diệp công tử nói chuyện sảng khoái như vậy, vậy ta sẽ nói thẳng.”
"Tinh Hà Môn muốn tiến vào di tích Thánh Chiến với công tử, không nên vội vàng từ chối, thiên hạ không có bằng hữu mãi mãi, cũng không có lợi ích mãi mãi."
"Chỉ cần Diệp công tử đồng ý với yêu cầu của Tinh Hà Môn, ngày sau nếu có nhu cầu, Tinh Hà Môn nhất định sẽ ra sức tương trợ."
Diệp Trường Sinh nói: "Cùng nhau tiến vào di tích Thánh Chiến cũng không phải là không thể, ta có thể hỏi phu nhân mấy vấn đề không?”
"Diệp công tử cứ việc mở miệng."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Vì sao ngày xưa Tinh Hà Môn phải cứu Bắc Minh Thiên Tà?”
Liễu phu nhân biến sắc, ôn hòa nói: "Cứu Bắc Minh Thiên Tà chỉ là một nhiệm vụ mà Tinh Hà Môn chúng ta tiếp nhận.”
"Cũng không phải cố ý đối địch với Diệp công tử."
“Thì ra là như thế!” Diệp Trường Sinh tựa tiếu phi tiếu, hắn cũng bán tín bán nghi với câu trả lời của Liễu phu nhân: "Phu nhân, Tinh Hà Môn so với Thiên Dụ Cung như thế nào.”
Liễu phu nhân nói: "Không sánh bằng."
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy so với Thần Môn thì sao.”
Vẻ mặt Liễu phu nhân trở nên ngưng trọng, trong lòng thầm nghĩ, kẻ địch của Diệp Trường Sinh đều mạnh mẽ như vậy: "Không sánh bằng.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, đứng lên: "Vậy quên đi, chúng ta vẫn không nên cùng nhau tiến vào di tích Thánh Chiến.”
Cứ bị từ chối như vậy?
Trên mặt Liễu phu nhân ngậm ý cười, trong nháy mắt biến mất, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại dùng phương thức này từ chối bà.
Diệp Trường Sinh nói: “Phu nhân, kẻ địch của ta rất mạnh, không phải Tinh Hà Môn các ngươi có thể chống lại, ta làm như vậy cũng vì muốn tốt cho Tinh Hà Môn.”
Dứt lời.
Hắn không chút do dự trực tiếp xoay người rời đi.
Nguyên Hi nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi: "Mẫu thân, hắn cũng quá ngông cuồng, dám khinh thường Tinh Hà Môn chúng ta.”
Liễu phu nhân giơ tay lên đè cánh tay Nguyên Hi: "Hi Nhi, để cho hắn đi thôi.”
Nguyên Hi tức giận nói: "Nương, vì sao?”
Liễu phu nhân nói: "Hắn nói không sai, Thiên Dụ Cung, Thần Môn, bất kỳ một thế lực nào cũng không phải chúng ta có thể chống lại.”