Chương 1099: Phạm Thiên Xử, Hoàng Bái Thiên (3)
"Năm đó ta bị ám toán, thân thể bị hủy, linh hồn thể chỉ có thể giấu ở trong Thần Ma Phạm Thiên Xử, Hoàng Kiếm Quân phong ấn ta ở đây, ném Thần Ma Dị Độc Nguyên vào phiến hải vực này, mục đích để ta vĩnh viễn không thấy mặt trời."
"Nhoáng một cái không biết đã qua bao nhiêu năm, dị độc nguyên trong phiến hải vực này bị vô số độc thú cắn nuốt, dần dần càng ngày càng yếu."
"Ngay cả đại trận phong ấn cũng yếu đi, một kiếm vừa rồi của ngươi đã hoàn toàn phá vỡ đại trận phong ấn, lúc này mới để cho Thần Ma Phạm Thiên Xử tránh thoát trói buộc."
"Yên tâm, ta không có ác ý với ngươi."
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ta nhận ra, xem ra Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc còn không chịu nổi hơn so với tưởng tượng của ta.”
“Thần Ma Tộc là một trong mười chủng tộc lớn của vũ trụ, sau khi liên tiếp gặp đại kiếp nạn, chẳng lẽ không nên đoàn kết lại, cùng giết cừu địch sao?”
"Theo ta được biết Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc lại diệt trừ phe đối lập, coi người cùng tộc là con kiến hôi, cứ tiếp tục như vậy Thần Ma Tộc không suy bại mới là lạ."
Hoàng Bái Thiên nói: "Diệp tiểu hữu đến Thiên Ngoại Thiên vì cái gì?”
Diệp Trường Sinh nói: "Vì còn sống, trên Thiên Ngoại Thiên có người không thể dung nạp ta, cho nên ta tới đây.”
"Mục đích chỉ có một, ai không thể chịu đựng được ta, ta giết người đó."
Hoàng Bái Thiên nói: "Diệp tiểu hữu ngược lại thẳng thắn, chẳng lẽ tiểu hữu không có ý định làm gì cho Thần Ma Tộc sao?”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Trước kia nghĩ tới, nhưng hiện tại không muốn nữa.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Các hạ có muốn rời khỏi nơi này hay không, nếu như muốn đi, ta có thể dẫn ngươi rời đi.”
"Tại sao!" Hoàng Bái Thiên nói: "Ngươi biết mang theo ta ở bên cạnh sẽ mang đến cho ngươi bao nhiêu phiền toái không?”
Diệp Trường Sinh vân đạm phong khinh: "Phiền toái, cho tới bây giờ ta cũng không sợ, kẻ địch của ta có bao nhiêu, chính mình cũng không biết.”
"Ta làm việc chỉ tuân theo bản tâm, những thứ khác không quan trọng, muốn giết ta, vậy phải xem bọn họ có thực lực kia hay không."
Hoàng Bái Thiên vô cùng hài lòng gật gật đầu: "Đủ cuồng, có phong phạm năm đó của ta, có điều, quá cuồng sẽ dễ dàng bị giết, ta chính là ví dụ tốt nhất.”
Diệp Trường Sinh nói: "Đó là ngươi, bởi vì ngươi gặp người không quen, cho các hạ một câu, làm người phải ngoan độc với mình, càng phải tàn nhẫn với người khác, người không ngoan, đứng không vững, chỉ có như vậy mới có thể đi xa hơn.”
Hoàng Bái Thiên nói: "Không sai, ngươi nói rất đúng, ta đã quá ngây thơ. Được rồi, ngươi nhanh chóng rời đi, đại trận phong ấn bị nghiền nát, rất nhanh sẽ có người xuất hiện ở chỗ này.”
"Ngươi không đi sao?"
"Ta chỉ là một luồng linh hồn thể, tu vi giảm xuống ngàn trượng, ngươi mang theo ta đi sẽ không thoát." Hoàng Bái Thiên chậm rãi mở miệng nói.
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Xem ra ngươi vẫn không hiểu ý của ta, muốn đi thì ngươi nói muốn đi, ta mang ngươi rời đi là được rồi, những thứ khác không phải để một linh hồn thể như ngươi nên cân nhắc.”
Hoàng Bái Thiên: "..."
Diệp Trường Sinh chỉ búng tay lên, một đạo linh khí hồng mông tiến vào mi tâm Hoàng Bái Thiên: "Dung hợp đạo linh khí này sẽ có tác dụng chữa trị rất lớn với thần hồn của ngươi.”
Trong lúc nói chuyện, hắn chậm rãi giơ tay lên, vòng xoáy khổng lồ xuất hiện: "Đi thôi, ta dẫn ngươi đi một chỗ.”
Hoàng Bái Thiên hoàn toàn rơi vào trong chấn động, không thể tin nhìn Diệp Trường Sinh, tiện tay một cái lại là linh khí mạnh mẽ như thế.
Đây là linh khí gì, vậy mà ông lại không biết.
Còn có vòng xoáy trước mắt là nơi nào, bên trong tràn ra linh khí mênh mông cuồn cuộn, có trợ giúp rất lớn với linh hồn thể của ông.
Diệp Trường Sinh nhìn Hoàng Bái Thiên: “Không phải ngay cả tiểu thế giới mà ngươi cũng không biết chứ!”
Hoàng Bái Thiên xấu hổ cười: "Nghe qua, trước kia nghe qua.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy đi thôi.”
Ngay sau đó.
Hai người xuất hiện trong Thần Cung, nhìn hết thảy trước mắt, Hoàng Bái Thiên lộ vẻ chấn động: "Diệp tiểu hữu, rốt cuộc thân phận của ngươi gì, vì sao lại có Thần Cung mạnh mẽ như vậy?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta à, chính là một người bình thường, bình thường không có gì lạ.”
Hoàng Bái Thiên: "..."
Quá khiêm tốn.
Nếu như gọi là bình thường không có gì lạ, còn có vương pháp hay không?
Lúc này.
Bốn người Chúc Cửu, Khung, Cơ Phong Lưu, Vũ Linh Cơ xuất hiện, đều khom người một cái: "Bái kiến Thiếu chủ.”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh xét qua trên người bốn người: "Không tệ? Trong khoảng thời gian bế quan này, các ngươi tăng lên không ít.”
Chúc Cửu nói: "Hết thảy đều do ban thưởng của Thiếu chủ.”
Sắc mặt Hoàng Bái Thiên hơi đổi: "Diệp tiểu hữu, bọn họ đều nhận ngươi làm chủ sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Thực lực của bọn họ cũng rất bình thường, miễn cưỡng có thể nhận ta làm chủ.”
Hoàng Bái Thiên trầm mặc không nói, lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, trâu bò.
Diệp Trường Sinh lại nói: "Lão Cửu, còn có vật liệu tái tạo thân thể không? Cho Hoàng tiền bối một thân thể.”