Chương 1102: Người kéo con bê với ta đâu (3)
Mạc Vân Tung nhìn về phía Vũ Văn Lãng: "Vĩnh Hằng Chúa Tể có thể mạnh như vậy?”
Xuy.
Một ánh sáng bạc từ ngoài trời mà đến, ánh sáng bạc tựa như treo ngược, lại một lần nữa đánh trúng trên người Vũ Văn Lãng.
Tiếng nổ tung truyền ra, một đoàn sương máu tràn ngập, giọng nói suy yếu của Vũ Văn Lãng truyền đến: "Diệp Trường Sinh, ngươi hủy thân thể ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
"Cấp Đại Đạo?" Diệp Trường Sinh nhìn phương hướng Vũ Văn Lãng chạy trốn: "Thiên ngoại phi tiên!”
Một kiếm trảm tuyên cổ.
Một kiếm diệt tinh thần.
Một kiếm chém cửu thiên, kiếm khí vạn dặm.
Kiếm... tốt.
Vũ Văn Lãng vốn muốn nói kiếm thật mạnh, nhưng Diệp Trường Sinh không cho lão cơ hội, thân tiêu đạo vẫn.
Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía mọi người Thần Ma Tộc: "Tiếp, kiếm.”
Kiếp Thiên Thập Kích.
Dứt lời, bàn kiếm Kiếp Thiên xuất hiện dưới chân hắn, vô số vô biên kiếm khí xuất hiện, từng đạo lại từng đạo công kích bay ra.
Đây là lần đầu tiên Diệp Trường Sinh sử dụng Kiếp Thiên Thập Kích.
Thiên tuyệt.
Đoạn đạo.
Diệt tịch.
...
Mười đạo kiếm quang diệt thế bay xuống, chém vào trên người tu sĩ Thần Ma Tộc, tựa như từng tia chớp, mỗi một lần hạ xuống, hư không sẽ nhấc lên màu máu ngập trời.
...
Ở phía xa.
Long Nghị rời đi bỗng ngừng lại, quay đầu nhìn lại phát hiện toàn bộ người mà Hoàng Thương Huyền phái tới đã táng thân dưới kiếm quang.
"Thực lực thật đáng sợ, nếu người này bước vào Thiên Ngoại Thiên, nhất định có thể dẫn dắt Thần Ma Tộc lên một tầng."
Một lão giả Thần Ma Tộc nói: "Hắn giết lão độc vật, người trẻ tuổi này thật ghê gớm, vượt cấp khiêu chiến còn lợi hại hơn Hoàng Vũ.”
Long Nghị nói: "Hoàng Vũ tự xưng là người có thiên phú nhất Thần Ma Tộc, so sánh có sự khác nhau một trời một vực.”
Lão giả lại nói: "Xem ra chúng ta nhất định phải được hắn trợ giúp mới có thể chống lại phụ tử Hoàng Vũ.”
Long Nghị lắc đầu, lạnh lùng cười: "Thần Ma Tộc vẫn luôn là Hoàng thị nhất tộc khống chế, bọn họ cũng tự xưng là dòng chính thật sự, lúc này đây chúng ta phải thay đổi.”
"Diệp Trường Sinh không phải người chúng ta có thể khống chế, cho nên chúng ta phải để hắn tranh đoạt với phụ tử Hoàng Vũ, sau đó chúng ta ngồi ngư ông đắc lợi."
Sắc mặt lão giả thay đổi: "Long huynh, như vậy có thể quá mạo hiểm hay không?”
Long Nghị nói: "Nếu muốn thành công, nhất định phải điên cuồng, Diệp Trường Sinh giết người mà Hoàng Thương Huyền phái tới, nếu chúng ta mang tin tức này trở về, các ngươi cảm thấy Hoàng Thương Huyền có thể ra tay hay không?”
Dứt lời.
Mọi người biến mất trên hư không...
Diệp Trường Sinh tức giận trảm trăm người Thần Ma Tộc, không hề để Long Nghị ở trong lòng, xoay người nhìn về phía ba người Thái Sơ.
Giờ khắc này.
Tình huống của Nhậm Ngã Cuồng tốt hơn rất nhiều, sức mạnh cuồng hóa trong cơ thể đã dần dần được khống chế.
Diệp Trường Sinh nói: "Ta rất thích phương thức hoan nghênh của Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc, đi thôi, đi Thần Ma Tộc làm khách.”
...
Trong khi đó.
Vũ Trụ Cổ Giới.
Từng chiếc thuyền đen cổ xưa xuất hiện, phía trên có người mặc áo bào đen, bọn họ tựa như u linh.
Nơi đi qua, để lại vô số con quạ đen.
Nếu Diệp Trường Sinh nhìn thấy thuyền đen, hắn có thể liếc mắt một cái đã nhận ra thân phận của những người này, bởi vì đồ đằng trên áo bào đen của bọn họ chính là thứ mà Diệp Trường Sinh một mực tìm kiếm.
Bên ngoài Vũ Trụ Cổ Giới.
Thuyền đen cổ xưa xuất hiện.
Phía trên.
Một nam tử mặc áo bào đen ngạo nghễ đứng, anh khí bức người, bễ nghễ bá đạo: "Giết, huyết tẩy giới này.”
Ra lệnh một tiếng, bóng người sau lưng trên thuyền đen tựa như quỷ mị, trong phút chốc xuất hiện trên bầu trời Vũ Trụ Cổ Giới.
Ngay sau đó, từng công kích hủy thiên diệt địa rơi xuống, đảo nổi run rẩy lay động, cung điện sụp đổ.
Trong nháy mắt hóa thành một mảnh phế tích.
Sương máu bay lên trời, bao phủ trên bầu trời.
Trên boong thuyền.
Một nữ tử chậm rãi đi tới bên người nam tử áo đen: "Vấn Thiên Anh, tu sĩ nơi này như con kiến hôi, vì sao phải giết bọn họ.”
"Ngươi dính vào quá nhiều nhân quả, không tốt cho đạo tâm của ngươi."
Vấn Thiên Anh nhìn nữ tử: "Tiểu Lạc Lạc, ta thích nhất chính là giết người, chính là nhìn thấy bộ dáng tuyệt vọng của tu sĩ.”
"Bọn họ yếu như con kiến hôi, còn sống chính là lãng phí tài nguyên, ta cũng chỉ để bọn họ sớm giải thoát."
Lạc Cơ Nhã nói: "Vấn Thiên, mục đích chúng ta tới đây là Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc, cũng không nên lãng phí thời gian ở chỗ này.”
Vấn Thiên Anh nói: "Tiểu Lạc Lạc, khi nào ngươi trở nên nhân từ như vậy?”
Lạc Nhã Cơ nói: "Ta không bao giờ tử tế với kẻ thù, nhưng ta sẽ không giết người vô tội.”
Vấn Thiên Anh nói: “Bắt đầu từ Vũ Trụ Cổ Giới, đi qua Vũ Trụ Độc Hải, sau đó đến Thiên Ngoại Thiên, những nơi này đều thuộc về Thần Ma Tộc, do đó thà giết nhầm cũng không bỏ sót.”
“Vấn Thiên nói không sai!” Một tên mập mạp đi tới bên cạnh Vấn Thiên Anh: "Không giết bọn họ, ta lấy tài nguyên thế nào.”