Chương 1108: Thì ra là ngươi (2)
"Sao huyết mạch còn tăng lên, ta thật sự không muốn đột phá."
Nói đến đây, hắn dừng một chút, vô cùng thiếu đánh nói: "Chủ nhân lại làm chuyện gì đó, lại giúp ta nâng cao huyết mạch, có thể suy nghĩ cảm thụ của ta không?”
"Vô địch, ta thật tịch mịch." Diễm Xích Vũ nói xong, quay đầu nhìn về phía trăm nữ tử ở một bên: "Tịch mịch, tịch mịch.”
Chúng nữ tử nhao nhao quỳ xuống đất, đồng thanh hô to: "Chúc mừng Yêu Thần đột phá.”
Diễm Xích Vũ nói: "Ta đi đột phá, rất nhanh sẽ trở về, các ngươi chờ ta.”
Hắn vừa mới lao ra khỏi cung điện, trước mặt xuất hiện một bóng dáng xinh đẹp: "Doãn Nhi, sao ngươi lại tới đây?”
Đế Doãn nói: "Ta đến thăm ngươi, không cho ta vào cung điện ngồi một chút sao?”
Diễm Xích Vũ có chút bối rối: "Vào thì vào, ai sợ ai?”
Mạnh mẽ áp chế xúc động đột phá, mang theo Đế Doãn tiến vào trong cung điện, nhìn trăm nữ tử trước mắt, Diễm Xích Vũ nói: "Doãn Nhi, ta nói đang đàm luận nhân sinh với các nàng, ngươi có tin hay không?”
...
Thiên Ngoại Thiên.
Hoàng Kiếm Quân phẫn nộ nhìn Diệp Trường Sinh, lửa giận thiêu đốt trong mắt, tựa hồ có thể đốt cháy Diệp Trường Sinh.
Lão ta trăm phương ngàn kế nhiều năm, trải qua nỗ lực không ngừng, rốt cục đạt được khẩu quyết của Thần Ma Phạm Thiên Xử.
Vốn tưởng rằng có thể được Phạm Thiên Xử nhận chủ, có thể khiến Hoàng Bái Thiên hình thần câu diệt.
Trăm triệu lần không nghĩ tới, làn đầu tiên sử dụng khẩu quyết đã mất đi hiệu lực, Phạm Thiên Xử chọn Diệp Trường Sinh làm chủ.
Trong lúc nhất thời.
Lão ta bắn ra sát ý, bao phủ trên người Diệp Trường Sinh: "Đạt được Thần Ma Phạm Thiên Xử thì sao, lão phu dốc lòng tu luyện mấy ngàn năm, chẳng lẽ còn sợ ngươi sao.”
Dứt lời.
Lão ta phóng thích thực lực Đạo Hoàng, tựa như một tòa tiên sơn cái thế đặt ở trên người mọi người: "Diệp Trường Sinh, ngươi rất yêu nghiệt, nhưng thực lực của ngươi quá yếu.”
"Nếu ngươi không đến Thiên Ngoại Thiên thì ta không làm gì được ngươi, nhưng ngươi tự động đưa tới cửa, lão phu sẽ không khách khí."
"Ta phải lấy tất cả mọi thứ trên người ngươi."
Tham lam sẽ mất mạng.
Diệp Trường Sinh nhìn Hoàng Kiếm Quân: "Ngu xuẩn mất khôn.”
Hoàng Kiếm Quân lạnh lùng nói: "Thực lực quyết định hết thảy, có được nhiều lá bài tẩy hơn nữa thì có ích lợi gì?”
"Ở trước mặt ta vẫn không chịu nổi một kích."
Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, một bên, Hoàng Bái Thiên nói: "Diệp tiểu hữu chớ động, giao hắn cho ta.”
"Lão Bái, ngươi có thể chứ?" Diệp Trường Sinh hơi lo lắng, dù sao Hoàng Bái Thiên vừa mới tái tạo thân thể, trực tiếp đánh một trận với Hoàng Kiếm Quân có thể có khó khăn hay không?
Hoàng Bái Thiên nói: "Năm đó ta cố niệm tình nghĩa, bị hắn đánh lén, lúc này đây, sẽ không.”
Hoàng Kiếm Quân nói: "Bái Thiên, nếu ngươi đã trở lại, ta còn giữ vị trí lão tổ Thần Ma Tộc cho ngươi.”
"Chớ chấp mê bất ngộ, cuối cùng hình thần câu diệt."
Hoàng Bái Thiên nói: "Không lâu trước đây, Thần Ma Tộc ngạo nghễ đứng trên đỉnh vũ trụ, khi đó mạnh mẽ như thế nào. Sau đó, mặc dù bị vây quét, nhưng Thần Ma Tộc vẫn chiến đấu với trận đại kiếp nạn đến cùng, chưa từng từ bỏ bất kỳ một người nào.”
"Khi đó Thần Ma Tộc mới là Thần Ma Tộc chân chính, không sợ bất cứ kẻ nào, bất cứ chuyện gì trong vũ trụ, căm hận cừu địch, chia sẻ tài nguyên, mặc dù có phân chia dòng chính nhưng người có thiên phú đều được trong tộc bồi dưỡng."
“Lại nhìn các ngươi, từ khi rời khỏi Thần Ma Cung, các ngươi trước sau từ bỏ chi thứ, độc bá tài nguyên Thần Ma Tộc, phàm là người không gia nhập trận doanh, các ngươi đều coi là địch. Bao nhiêu thiên tài Thần Ma Tộc đã chết trong tay các ngươi.”
"Hoàng Kiếm Quân, ta đã từng nói cho ngươi biết, một chủng tộc nếu muốn mạnh mẽ, nhất định phải bao dung, đoàn kết, ngươi khư khư cố chấp khiến Thần Ma Tộc suy bại đến mức này."
Hoàng Kiếm Quân cười nói: "Thời gian trôi qua, ngươi còn tưởng rằng Thần Ma Tộc là trước kia sao? Chư vị lão tổ xuất hiện đi!”
Theo âm thanh truyền ra, trên hư không, từng bóng người bay xuống, tổng cộng có mười người, người yếu nhất cũng là cấp Đại Đạo đỉnh phong.
Hoàng Kiếm Quân lại nói: "Ta trù tính nhiều năm, há lại không có nội tình? Chư vị chém giết Diệp Trường Sinh với ta, mọi người đều có thể học được chí bảo và thần thông trên người hắn.”
Không thể không nói, Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc vẫn có nội tình.
Mười vị Đạo Hoàng, đội hình như vậy còn được.
Hoàng Bái Thiên xoay người nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Diệp tiểu hữu, ngươi lui đi trước.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nếu đã tới thì không có ý định rời đi.”
Hoàng Bái Thiên lại nói: "Diệp tiểu hữu, bọn họ rất mạnh.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt: "Mạnh sao? Sao ta cảm thấy rất bình thường?”
Ngay sau đó.
Bốn người Chúc Cửu, Khung, Cơ Phong Lưu, Vũ Linh Cơ xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, ánh mắt bọn họ đồng loạt rơi vào trên người mười người Hoàng Kiếm Quân.
Cơ Phong Lưu nói: "Thiếu chủ, chúng ta vừa mới chữa trị thân thể, ngươi đã tìm tu sĩ mạnh như vậy để chúng ta luyện tập sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Có thể đánh thắng không?”