Chương 1112: Thẻ triệu hồi vô địch
Hoàng Thương Huyền, Hoàng Vũ trước sau mở miệng, lựa chọn gia nhập Đoạt Thiên Giả, bọn họ cũng thành công nhận được ban thưởng.
Diệp Trường Sinh cười khổ một tiếng: "Vứt sỉ nhục đi, làm chó của người khác, đây là Thần Ma Tộc… Ha ha.”
“Cốt khí đâu!”
"Mặt mũi đâu, người này phế rồi."
“Sẽ không thật sự có người trời sinh thích làm chó cho người ta chứ!"
Bị chán ghét.
May mà tố chất tâm lý của mình mạnh mẽ, bằng không, một đợt thao tác này của Hoàng Kiếm Quân, hắn không thể không nôn ra được.
Luận không biết xấu hổ, Hoàng Kiếm Quân đương nhiên là đệ nhất.
Thần Ma Tộc đã từng ngạo thị Thương Khung, đứng đầu vũ trụ, lại trở nên không chịu nổi ở trong tay những người này.
Thể diện Thần Ma Tộc bị bọn họ vứt hết.
Thần Ma Tộc còn có cứu sao?
Giờ khắc này.
Tu sĩ Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc rơi vào khó xử, ba người Hoàng Kiếm Quân, Hoàng Thương Huyền, Hoàng Vũ lựa chọn gia nhập Đoạt Thiên Giả.
Bọn họ nên đi đâu?
Nguyên bản Hoàng Kiếm Quân là tu sĩ nhất mạch, nhao nhao từ trong đám người đi ra, lựa chọn gia nhập Đoạt Thiên Giả.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, khó khăn nhất chính là Long Nghị, trăm triệu lần không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển đến tình cảnh bây giờ, không giống tưởng tượng của lão ta một chút nào.
Vốn tưởng rằng Hoàng Kiếm Quân và Diệp Trường Sinh tranh đoạt, bọn họ sẽ lưỡng bại câu thương, cuối cùng mình ngư ông đắc lợi.
Đoạt Thiên Giả tới quá đột ngột, khiến lão ta bất ngờ không kịp đề phòng.
Điều khiến lão ta không thể tưởng tượng được nhất chính là... Hoàng Kiếm Quân lại lựa chọn gia nhập Đoạt Thiên Giả, người này so với tưởng tượng của ông còn không có điểm mấu chốt.
Im lặng trong chớp mắt.
Long Nghị vái chào với Tru Thần Vương một cái: "Lão phu lựa chọn gia nhập Đoạt Thiên Giả.”
Tru Thần Vương cười nói: "Rất tốt, người thức thời mới là trang tuấn kiệt, chờ ngày sau nhất định sẽ có thể tỏa sáng rực rỡ, về sau các ngươi sẽ cảm thấy may mắn vì sự lựa chọn hôm nay của mình, trở thành một Đoạt Thiên Giả sẽ mang đến chỗ tốt không tưởng tượng được cho các ngươi.”
Long Nghị xoay người nhìn về phía tu sĩ Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc: "Các ngươi còn đang do dự điều gì? Gia nhập Đoạt Thiên Giả là cơ hội của chúng ta, về sau không cần trốn đông tây nữa.”
"Ta tin tưởng gia nhập Đoạt Thiên Giả có thể khiến Thần Ma Tộc trở nên mạnh hơn."
"Chẳng lẽ các ngươi muốn chết ở chỗ này? Hay là nói các ngươi còn hy vọng xa vời rằng Diệp Trường Sinh có thể che chở cho các ngươi, hiện tại hắn cũng tự thân khó bảo toàn.”
Mẹ nó.
Lời nói ghê tởm như vậy mà lão ta có thể nói ra.
Thực sự không có kinh tởm nhất, chỉ có kinh tởm hơn.
Long Nghị nói một phen, liếm ý mười phần, vì sống sót, giật dây mọi người gia nhập Đoạt Thiên Giả.
Thật ra cũng có thể được hiểu.
Long Nghị và Hoàng Thương Huyền bất hòa, người sau lại đứng trước, lão ta đương nhiên phải biểu hiện ở trước mặt Tru Thần Vương.
Nếu có thể kéo một nhóm người gia nhập Đoạt Thiên Giả, có phải có thể để Tru Thần Vương coi trọng hơn hay không.
Thật ra không biết.
Trong mắt Tru Thần Vương, bọn họ chính là con kiến hôi, chính là cừu non sau này mặc cho người ta chém giết.
Mọi người còn không tự biết, tưởng tượng người gia nhập Đoạt Thiên Giả có thể sống sót, tương lai còn có thể tỏa sáng rực rỡ.
Sợ như vậy thì có thể làm gì?
Lúc này.
Trên một chiếc thuyền cổ.
Vấn Thiên Anh trầm giọng nói: "Vương gia, vì sao phải chiêu hàng những Thần Ma Tộc này, trực tiếp chém giết bọn họ, vĩnh viễn trừ hậu hoạn.”
Tru Thần Vương lắc đầu: “Vấn Thiên, ngươi xem bộ dáng của bọn họ còn có vốn liếng uy hiếp đến chúng ta không? Có thể để một trong mười chủng tộc vũ trụ một thời làm nô dịch, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy rất sảng khoái sao?”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Vấn Thiên, bây giờ là thời điểm chúng ta mở rộng, Thần Ma Tộc là một trong mười chủng tộc lớn của vũ trụ. Chỉ cần bồi dưỡng bọn họ thật tốt, thời gian trôi qua, những người này đều có thể biến thành cường giả, sẽ là một thanh thần binh vô cùng có lợi trong tay chúng ta.”
Vấn Thiên Anh nói: "Vương gia, Thần Ma Tộc có thể bồi dưỡng, nhưng bọn họ cũng là một con dao hai lưỡi, có thể trở thành lưỡi dao sắc bén của chúng ta, cũng có thể đả thương chính chúng ta.”
Tru Thần Vương cười nói: "Vấn Thiên, ngươi đang hoài nghi thực lực của ta sao?”
Vấn Thiên Anh lắc đầu: "Không dám, thủ đoạn của Vương gia, Vấn Thiên hiểu.”
Tru Thần Vương nói: "Yên tâm, bọn họ không lật nổi bất kỳ sóng biển nào, những người này có thể không cần cốt khí và tôn nghiêm, bọn họ chỉ xứng đáng sống như nô lệ, sống như con kiến hôi.”
"Tính mạng của bọn họ chỉ trong một ý niệm của bản vương."
Nói đến đây, ánh mắt lão ta dừng trên người Diệp Trường Sinh: "So với những người này, bổn vương coi trọng nhất vẫn là hắn, người này tất thành đại khí, nếu có thể dùng cho ta, sẽ giống như ngươi, trở thành cánh tay phải của ta.”