Chương 1116: Thẻ triệu hồi vô địch (5)
Chúc Cửu nhìn bóng người xuất hiện trên boong thuyền: "Gọi người? Có thể làm người hay không, có ý gì đây?”
Khung nói: "Có thể muốn đánh hội đồng chúng ta.”
Cơ Phong Lưu nói: "Đánh chết ta, coi như ta thua.”
Chúc Cửu lại nói: "Thiếu chủ, nếu không ngươi rút trước.”
Khung nhìn Chúc Cửu: "Nói cái gì đây, Thiếu chủ là người như vậy sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Các ngươi chống đỡ trước một hồi, ta rút trước.”
Mọi người: "..."
Mộ Dung Cầu Bại nói: "Hoàng Kiếm Quân, ngươi dẫn tất cả Thần Ma Tộc đi chém chết Diệp Trường Sinh với bổn vương.”
Lại là cục diện như vậy.
Mỗi lần đều bị vây công, đây thật sự là nghiệm chứng cho câu nói kia, người ưu tú nửa bước cũng khó đi, luôn bị người ta ghen ghét.
Diệp Trường Sinh nhìn về phía Mộ Dung Cầu Bại: "Chờ một chút, ta cũng gọi người, thế nào!”
Mộ Dung Cầu Bại khinh thường: "Tới, cho ngươi một cơ hội, gọi nhiều một chút.”
Diệp Trường Sinh cười mà không nói, trong lòng yên lặng nói: [Lập tức sử dụng thẻ triệu hồi vô địch!]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, sử dụng thành công thẻ triệu hồi vô địch…]
Trên hư không.
Mộ Dung Cầu Bại nhìn Diệp Trường Sinh, trong mắt tràn ngập coi thường: "Ngươi ngược lại gọi người à, để bổn vương nhìn xem Thần Ma Tộc còn có cường giả gì nữa.”
"Chỉ sợ bọn họ không dám xuất hiện, nếu như bọn họ dám đến, tất sẽ để cho bọn họ có đến mà không có về."
Diệp Trường Sinh nói: "Hy vọng lát nữa ngươi còn có thể ngông cuồng như vậy.”
Sử dụng thẻ triệu hồi vô địch có thể đồng thời triệu hồi ba cường giả Thần Ma Tộc, Mộ Dung Cầu Bại có chút thực lực, nhưng lão ta thật sự có thể ngăn cản ba người sắp tới sao?
Vấn Thiên Anh nói: "Vương gia, ra tay đi, Diệp Trường Sinh đang kéo dài thời gian. Sớm chém giết hắn, chậm thì sinh biến.”
Mộ Dung Cầu Bại nói: "Sợ cái gì, cường giả Thần Ma Tộc cơ hồ đã ngã xuống hầu như không còn, ta muốn xem hắn có thể gọi người nào đến đây.”
"Kiếm Điện?"
“Cho dù là Kiếm Điện, bọn họ cũng dám trở mặt với Đoạt Thiên Giả chúng ta sao?”
Không thể không nói, Mộ Dung Cầu Bại cảm giác bản thân quá tốt, nếu Diệp Trường Sinh thật sự gọi cường giả Kiếm Điện đến, cái gì Đoạt Thiên Giả, ở trong mắt cường giả Kiếm Điện cái gì cũng không phải.
Lúc này.
Biển máu vô tận xuất hiện trên bầu trời, che khuất bầu trời, không gian hóa thành một mảnh huyết hồng.
Nhìn thấy một màn trước mắt, mọi người vô cùng hoảng sợ, ánh mắt đồng loạt nhìn chăm chú vào biến hóa của biển máu
Ngay sau đó.
Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện trên biển máu, đạp sóng máu ngập trời mà đến, nữ tử đẹp đến kỳ lạ, tựa như một băng điêu trắng lạnh, một đầu tóc bạc ở trong biển máu có vẻ dị thường tinh mục.
Quần áo màu trắng múa múa, mỹ ngọc sinh choáng váng, xinh đẹp vô luân, tư thần đoan nghiêm, tựa như thần tiên trong chốn người phàm.
Ánh mắt mọi người đồng loạt rơi vào trên người nữ tử, Mộ Dung Cầu Bại híp mắt: "Thần Ma Tộc còn có cường giả như vậy.”
"Huyết Ma, Hàn Băng, Sát Lục ba loại pháp tắc hội tụ trên người một người."
Một tên Đoạt Thiên Giả khác trầm giọng nói: "Đây mới là thần tư thần thái mà Thần Ma Tộc nên có.”
Mộ Dung Cầu Bại nói: "Diệp Trường Sinh gọi nữ nhân này tới, vẫn không có một chút phần thắng nào.”
Ánh mắt ba người Hoàng Kiếm Quân, Hoàng Thương Huyền, Long Nghị rơi vào trên người nữ tử, trong lòng kiêng kỵ vạn phần, đồng thời tràn ngập nghi hoặc.
Cho tới nay, Hoàng Kiếm Quân tự xưng là tồn tại mạnh nhất của Thần Ma Tộc, nhất là sau khi phong ấn Hoàng Bái Thiên, cảm thấy Thần Ma Tộc không ai có thể so sánh với lão ta.
Long Nghị nói: "Không nghĩ tới sau lưng Diệp Trường Sinh còn có Thần Ma Tộc mạnh mẽ như vậy.”
Sắc mặt Hoàng Kiếm Quân âm trầm đến cực điểm: "Cho dù có nữ nhân này tương trợ, Diệp Trường Sinh vẫn phải chết.”
Không ai hy vọng Diệp Trường Sinh chết hơn lão ta.
Phía bên kia.
Chúc Cửu nhìn nữ tử: "Thiếu chủ, khí Huyết Ma trên người nàng lại không kém ta chút nào, nữ tử này là ai?”
Diệp Trường Sinh nói: "Thần Ma Tộc, Huyết Đế, Băng Tiên Nhi.”
Dứt lời.
Trên bầu trời.
Hai vết nứt vô tận xuất hiện, bóng người chậm rãi bay xuống, hơi thở trên người bọn họ lạnh nhạt, tựa hồ không phát hiện được bất cứ linh khí dao động nào.
Khiến mọi người cảm thấy bình thường không thể bình thường hơn.
Diệp Trường Sinh nhìn thấy hai người đến, khóe miệng nhấc lên ý cười, không nghĩ tới bọn họ tới nhanh như vậy, lại còn kết bạn mà đến.
Chúc Cửu lại nói: "Hai người này là ai, phản phác quy chân, cùng tồn tại với Đạo, là hai nhân vật độc ác.”
"Thiếu chủ, sau lưng ngươi còn có người mạnh mẽ như vậy ủng hộ."
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Cửu, kiếm tu áo trắng là Diệp Tư Duyên, lão giả áo đen Tự Tại Thiên, ta không biết cấp bậc thật sự của bọn họ là gì.”
Giờ khắc này.
Mộ Dung Cầu Bại nhìn Diệp Tu Duyên, Tự Tại Thiên thật lâu cũng không mở miệng nói chuyện, bởi vì lão ta hoàn toàn không nhìn ra cấp bậc của hai người.