Chương 1126: Hiểu rõ Đoạt Thiên Giả
Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhếch lên ý cười, đi tới phía Bạch Thiên Hương: "Chết hoặc thần phục, ngươi tự mình chọn.”
Khuôn mặt Bạch Thiên Hương trầm như nước: "Ta muốn rời đi, ngươi không ngăn được ta."
Diệp Trường Sinh nói: "Nói như vậy, ngươi lựa chọn chết?”
Xuy.
Một kiếm bay ra, kiếm khí mênh mông trên tiên khung cắn nuốt xuống, bao phủ trên người Bạch Thiên Hương.
Vòng xoáy kiếm khí khủng bố như thế, muốn chạy căn bản là không thể nào.
Lúc này.
Nhóm người Cơ Phong Lưu, Chúc Cửu tiến lên, nhìn Bạch Thiên Hương bị kiếm khí cắn nuốt, bốn người trầm mặc không nói.
Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía Cơ Phong Lưu: "Lão Cơ, nàng không thích hợp với ngươi.”
Cơ Phong Lưu nói: "Thiếu chủ, thật sự không thể lưu lại nàng một mạng sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta vốn định thành toàn cho ngươi, thế nhưng nàng không biết điều, lão Cơ, ngươi có thể nói cho ta biết, vì sao phải lựa chọn nàng không?”
Cơ Phong Lưu nói: "Nàng là Tiên Thiên Thổ Linh Căn, có được thần thể thuộc tính thổ, ta là Kim Linh Căn, nếu có thể đạt được nàng, thực lực của ta sẽ tăng lên không ít.”
Hóa ra là như vậy.
Cơ Phong Lưu thật sự tính toán tốt, đều chiếm được sắc và thực lực.
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, vòng xoáy kiếm khí ngập trời tiêu tán, năm thanh thần kiếm về vỏ: "Lão Cơ, người là của ngươi.”
Cơ Phong Lưu vội vàng khom người một cái: "Đa tạ Thiếu chủ ban thưởng.”
Diệp Trường Sinh xoay người rời đi: "Ngươi cứ từ từ một chút, đừng làm hỏng thân thể.”
Mấy vạn năm, rốt cục có thể hưởng thụ thật tốt.
Cơ Phong Lưu đứng dậy đi tới phái Bạch Thiên Hương, lúc này thân ảnh người sau phủ đầy vết kiếm, ở trong vòng xoáy kiếm khí, mặc dù nàng là Đạo Thánh, vẫn không cách nào ngăn cản uy lực của một kiếm kia.
Nếu không phải Diệp Trường Sinh đúng lúc rút vòng xoáy kiếm khí đi, nàng sẽ hình thần câu diệt.
Cơ Phong Lưu tiếp nhận Bạch Thiên Hương, ôm ngang nàng: "Ngươi bị thương, ta tới giúp ngươi chữa thương.”
Hai người xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, Cơ Phong Lưu trầm giọng nói: "Thiếu chủ, ta dẫn nàng vào Thần Cung chữa thương.”
Diệp Trường Sinh nhẹ nhàng vung ống tay áo, cửa vào Thần Cung mở ra, Cơ Phong Lưu mang theo Bạch Thiên Hương biến mất tại chỗ.
Chúc Cửu nhìn hai người rời đi, vẻ mặt hâm mộ: "Thiếu chủ, kế tiếp chúng ta đi nơi nào?”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh từ Thiên Ngoại Thiên xẹt qua: "Xây dựng lại Thiên Ngoại Thiên, khiến Thần Ma Tộc lớn mạnh lên.”
"Trước tiên theo ta trở về Thần Ma Tộc."
Mọi người theo sát phía sau, đạp không lướt nhanh đi, ngoài ngàn trượng, Diệp Trường Sinh ngừng lại.
Một ánh sáng từ trong cơ thể bay ra, chính là mắt vũ trụ lúc trước lấy được từ trong tay Không Kiến.
Theo mắt vũ trụ xuất hiện, trên hư không, vô số linh khí điên cuồng tràn vào trong đó. Ngay sau đó, mắt vũ trụ tản ra ánh sáng vàng nhàn nhạt.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên mắt vũ trụ: “Nó trở nên mạnh hơn rất nhiều.”
Ánh sáng vàng nhàn nhạt bao phủ, rõ ràng có thể cảm giác được trong mắt vũ trụ ẩn chứa vô tận linh khí.
...
Thiên Ngoại Thiên.
Trên một vách đá.
Diệp Trường Sinh chắp hai tay sau lưng mà đứng, hai mắt bễ nghễ, trong mắt hiện ra màu vàng nhạt, trên người dường như không phát hiện được một ít linh khí dao động.
Lúc này.
Đã một tháng trôi qua kể từ đại chiến Thiên Ngoại Thiên.
Ngày đó trở về Thiên Ngoại Thiên Thần Ma Tộc, hắn để lại một tòa đại trận, bắt đầu bế quan.
Bây giờ cuối cùng cũng xuất quan.
Một thân tu vi củng cố ở Đạo Hoàng.
Đồng thời tìm hiểu hai thần thông kiếm đạo, Huyễn Kiếm Cửu Trọng Thiên và Nhất Kiếm Sơn Hà.
Bế quan trong khoảng thời gian này, ngoại trừ đề cao tu vi, lĩnh ngộ thần thông kiếm đạo ra, hắn còn sửa sang lại linh giới trong hệ thống.
Ngày đó Diệp Tu Duyên chém Tru Thần Vương và sáu tên hộ pháp Đoạt Thiên Giả, chí bảo và tài nguyên trong linh giới của bọn họ thật sự không ít.
Nhất là linh giới của Mộ Dung Cầu Bại, tài nguyên và chí bảo nhiều khiến người ta líu lưỡi, Diệp Trường Sinh cái gì mà chưa từng thấy qua, mặc dù như thế, vẫn bị chí bảo và tài nguyên của linh giới làm cho chấn động.
Thật không biết Mộ Dung Cầu Bại cướp đoạt bao nhiêu thế lực, có điều, hiện tại đều thành của hắn.
Tài nguyên nhiều như vậy, đến khi nào mới có thể vĩnh viễn?
Lúc này.
Mấy người Không Kiến, Nhậm Ngã Cuồng, Thái Sơ, Lý Thái Bạch, Chúc Cửu, Khung, Hoàng Bái Thiên, Vũ Linh Cơ xuất hiện ở bên vách núi, đứng ngay sau lưng Diệp Trường Sinh.
Bọn họ nhận thấy Diệp Trường Sinh xuất quan, trước tiên chạy tới, không dám chần chờ chút nào.
Diệp Trường Sinh xoay người đánh giá mọi người: "Lão Bái, A Hoàng, một tháng này tình huống của Thần Ma Tộc như thế nào?”
Hoàng Bái Thiên nói: "Hồi Thiếu chủ, hết thảy đều thuận lợi, không có chuyện lớn nào xảy ra, Thiếu chủ nói đã phát Thần Ma.”
Diệp Trường Sinh gật đầu, chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện ba linh giới: "Lão Bái, A Hoàng, hai linh giới này ban cho các ngươi, sẽ có trợ giúp với việc tu luyện của các ngươi, tài nguyên trong linh giới còn lại thì cho toàn thể tu sĩ Thần Ma Tộc sử dụng, phải trong thời gian ngắn nhất tăng tu vi của bọn họ.”