Chương 1129: Thiên kiếp (2)
Thái Sơ tiếp nhận Vũ Trụ Hoàn Hồn Đan, không chút do dự đưa vào trong miệng, tiếp theo nàng cười với Diệp Trường Sinh cười cười, khoanh chân ngồi, bắt đầu luyện hóa dược hiệu của Vũ Trụ Hoàn Hồn Đan.
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Từng Cửu Thiên Lôi Cức hạ xuống, giống như biển lôi hỗn độn xuất hiện trên đỉnh đầu hai người, Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lại, sắc mặt chợt biến đổi, vẫn là lần đầu tiên hắn gặp phải lôi kiếp khủng bố như thế.
Hắn vội vàng mở Thương Khung Thần Cung: "Thập Vạn, đi ra giúp ta!”
Ngay sau đó.
Diệp Thập Vạn từ trong Thương Khung Thần Cung lao ra, đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, đây là lôi kiếp gì, thật đáng sợ!”
Diệp Trường Sinh nói: "Đây là thiên kiếp.”
Diệp Thập Vạn nghe thấy tiếng, theo bản năng nhìn Thái Sơ: "Thiếu chủ, thiên kiếp này tới vì chủ mẫu sao?”
Khuôn mặt Diệp Trường Sinh trầm như nước, truyền âm cho Thái Sơ lại phát hiện thật lâu không có người trả lời, từ khi thiên kiếp bắt đầu, dường như Thái Sơ đã rơi vào trạng thái hôn mê.
Rốt cuộc do đâu, trong lúc nhất thời Diệp Trường Sinh cũng không có đầu mối.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này.
“Thập Vạn, ngươi ngăn cản thiên kiếp trước!”
Trong hư không.
Diệp Thập Vạn bay lên trời, xông thẳng về phía sấm sét trên Cửu Thiên, lòng bàn tay xuất hiện hai cây chuỳ lớn, sau lưng xuất hiện Lôi Long trăm trượng, tựa hồ đang bảo hộ an nguy của Diệp Thập Vạn.
"Thiếu chủ, Lôi Long nói thiên kiếp này quá lợi hại, có thể khiến ta đạo tiêu hồn diệt."
Diệp Trường Sinh biến sắc, nhìn sấm sét trên hư không rơi xuống: "Thập Vạn, không cần cưỡng cầu, có thể ngăn cản bao nhiêu thì ngăn cản bấy nhiêu.”
Diệp Thập Vạn nói: "Thiếu chủ yên tâm, ta thương lượng với Lôi Long một chút, chuẩn bị tiến vào trung tâm thiên kiếp, không thành công thì thành người.”
Ý ngươi là sao?
Diệp Trường Sinh còn chưa kịp hỏi thăm, một người một rồng đã nghênh đón biển lôi, tiến vào giữa thiên lôi ở Cửu Thiên.
Làm gì đây?
Không phải nói đạo tiêu hồn diệt sao? Đây là chủ động đi chịu chết?
Diệp Trường Sinh nói: [Hệ thống, đây là thiên kiếp gì?]
[Chín mươi chín thiên kiếp diệt thế.]
[Cũng vì dùng Vũ Trụ Hoàn Hồn Đan nên dẫn tới chín mươi chín thiên kiếp diệt thế? Có phải hơi không hợp lý hay không?] Diệp Trường Sinh hỏi.
Hệ thống nói: [Không hợp lý? Chủ nhân xem giới thiệu về Vũ Trụ Hoàn Hồn Đan, chẳng lẽ không biết đan dược này là đan dược cấm kỵ sao?]
[Mặt khác, thân phận kiếp trước của nàng quá mức mạnh mẽ, muốn hoàn hồn cũng không đơn giản, đây cũng là nguyên nhân vì sao chủ nhân sử dụng đan dược này, tỷ lệ hoàn hồn chỉ có mười phần trăm.]
[Hệ thống, ý của ngươi là nếu ta sử dụng đan dược này, thiên kiếp xuất hiện còn mạnh hơn chín mươi chín thiên kiếp diệt thế sao?]
[Mạnh hơn nhiều, cho nên chủ nhân muốn hoàn hồn, đầu tiên phải sống dưới thiên kiếp, có thể có xác suất mười phần trăm đã rất cao.]
Diệp Trường Sinh cảm thấy hoảng sợ: [Hệ thống, vì sao không sớm nói cho ta biết Vũ Trụ Hoàn Hồn Đan là đan dược cấm kỵ?]
[Chủ nhân, hệ thống đã viết rõ ràng trong phần giới thiệu, chẳng lẽ chủ nhân không nhìn thấy?]
[Có sao?]
Mẹ nó.
Thật sự có.
Chăng qua cái chữ kia quá nhỏ, hơn nữa còn giấu ở trong góc.
Hệ thống lại nói: [Đan dược cấm kỵ làm sao vậy, không phải nàng ăn rất ngon sao? Chủ nhân không cần quan tâm có phải là đan dược cấm kỵ hay không, chỉ cần có hiệu quả không phải là được rồi sao.]
[Nhắc nhở chủ nhân một câu chính mình cẩn thận một chút, nhanh chóng ngăn cản thiên kiếp.]
Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lại, thấy lôi đình không hạ xuống, biết đây là công lao của Diệp Thập Vạn và Lôi Long.
Ngay sao đó.
Thân ảnh của hắn bay lên trời, Hỗn Độn Hắc Dực xuất hiện sau lưng, thẳng lên chín tầng mây, đúng lúc này, một màn kinh người đã xảy ra.
Hai linh hồn thể giống Thái Sơ y như đúc xuất hiện, các nàng có màu trắng bạc, bay tới phía Thái Sơ trên đỉnh núi.
Diệp Trường Sinh giật mình, nhìn về phía Thái Sơ, lúc này, tình huống của Thái Sơ giống như tình huống ngày đó hắn lấy được thần hồn màu vàng.
Nhìn qua vô cùng thống khổ, nhưng cấp bậc đang điên cuồng tăng vọt.
Không biết đã qua bao lâu.
Diệp Trường Sinh bày ra một tòa đại trận trên đỉnh đầu Thái Sơ, nhưng giờ phút này đại trận chưa mở ra.
Chỉ cần Thái Sơ gặp phải nguy hiểm, đại trận trong nháy mắt sẽ mở ra.
...
̀m.
̀m.
Tiếng lôi kiếp truyền ra, Diệp Thập Vạn và Lôi Long rơi xuống, trên người một người một rồng quanh quẩn sức mạnh lôi đình cuồng bạo.
Diệp Thập Vạn nói: "Thiếu chủ cẩn thận, trong thiên kiếp này lại giấu một người.”
Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, quả nhiên thấy một mặt người từ trong biển lôi đình xuất hiện, dữ tợn khủng bố, tản ra uy áp vô cùng mạnh mẽ.
Mặt người đột nhiên động đậy: "Thế mà hai người các ngươi lại còn sống, thật sự khiến cho ta quá vui mừng.”
Diệp Trường Sinh nhìn khuôn mặt trước mắt: "Ngươi là ai?”
Mặt người lại nói: "Ha ha, ngươi không biết ta? Cũng đúng, ngươi trùng sinh, hoàn toàn mất đi trí nhớ.”