Chương 1131: Đánh dấu Thiên Ngoại Thiê
Sau khi hai người rời đi, hắn đạp không mà đi, bay đến bên người Thái Sơ, hai thần phách đã nhập thể, hiện tại chỉ chờ Thái Sơ tỉnh lại.
Bất tri bất giác nửa tháng trôi qua, Diệp Trường Sinh vẫn luôn thủ hộ bên cạnh Thái Sơ, nhưng Thái Sơ ngoại trừ thực lực điên cuồng tăng vọt ra thì không có dấu hiệu thức tỉnh.
Diệp Trường Sinh nội liễm hơi thở, đắm chìm trong tu luyện, hắn biết Thái Sơ thức tỉnh cần thời gian, cho nên không thể vội vàng.
Lại nửa tháng trôi qua.
Thái Sơ từ từ mở mắt, quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh, không biết từ khi nào, ở khóe mắt nàng xuất hiện một vệt nước mắt.
Nước mắt trong suốt lóe lên trong mắt, chỉ chốc lát sau nàng lại nở nụ cười, dường như nghĩ tới chuyện gì đó vui vẻ.
Diệp Trường Sinh cảm nhận được hơi thở của Thái Sơ: "Nương tử, ngươi đã tỉnh lại.”
Thái Sơ di chuyển tiến lên, nửa ngồi trước mặt Diệp Trường Sinh, tay ngọc bưng lấy khuôn mặt của hắn: "Sống là tốt rồi, trở về là tốt rồi.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nương tử, ngươi nhớ tới chuyện trước kia của chúng ta sao?”
Thái Sơ gật đầu: "Nhớ một ít, về chuyện chúng ta quen biết như thế nào.”
Diệp Trường Sinh vội vàng nói: "Chúng ta quen biết như thế nào?”
Thái Sơ mỉm cười, trên bóng dáng xinh đẹp không có chút hơi thở La Sát nào: “Vũ Trụ Tiên Hà, Thái Cổ Thần Địa, Tương Tư Vân Tung.”
"Khi đó ngươi còn là đệ tử của Vũ Trụ Cấm Viện. Chúng ta cùng nhau lịch lãm ở Thái Cổ Thần, Tương Tư Vân Tung nghe có vẻ là một nơi rất đẹp, nhưng nó là nơi nguy hiểm nhất."
Vẻ mặt Diệp Trường Sinh ảm đạm: "Ngươi nói những thứ này, ta một chút cũng không nhớ ra.”
Thái Sơ nói: "Không vội vàng, chúng ta có thể từ từ đi tìm những ký ức bị mất, miễn là còn sống, tất cả đều có hy vọng.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vũ Trụ Cấm Viện? Đó là nơi nào?”
Thái Sơ giải thích: “Vũ Trụ Cấm Viện là nơi mạnh mẽ nhất vũ trụ, yêu nghiệt cấm kỵ thực sự của chư thiên vũ trụ đều sẽ ở trong đó. Phàm là người đi ra từ Vũ Trụ Cấm Viện đều là tồn tại mạnh nhất trong vũ trụ. Bởi vì bản thân sự tồn tại của họ chính là cấm kỵ.”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Ngươi có phải là đệ tử của Vũ Trụ Cấm Viện hay không?”
Thái Sơ lắc đầu: "Không phải, ta là đệ tử của Thái Thượng Tạo Hóa Cung, tướng công, trí nhớ trong đầu ta vẫn đứt quãng, chỉ có đoạn chúng ta quen biết, còn có trận đại chiến kinh thiên kia, nhưng trong trận đại chiến chỉ có hình ảnh tướng công rơi xuống.”
"Ta cố gắng muốn nhớ lại, nhưng mà..."
Diệp Trường Sinh ôm Thái Sơ vào trong ngực: "Không cần suy nghĩ, những thứ thuộc về chúng ta, ta sẽ giúp ngươi tìm lại được.”
Hắn đỡ Thái Sơ đứng lên: "Cấp bậc hiện tại của người là gì?”
Thái Sơ nói: "Mới vào Đạo Đế.”
Nói đến đây, nàng cười nhẹ: "Lần này, ta đã mạnh hơn ngươi, về sau để cho ta bảo vệ ngươi, được không?”
"Ta thích ăn cơm bao nuôi nhất." Diệp Trường Sinh trầm giọng, sau đó lại nói: "Vậy sau này ta sẽ không cố gắng nữa.”
Thái Sơ nói: "Ngươi vui vẻ là được rồi, dù sao ta cũng sẽ luôn bảo vệ ngươi.”
Diệp Trường Sinh cười mà không nói.
Vì sao bên cạnh hắn đều xuất hiện nữ nhân có suy nghĩ muốn bảo vệ hắn?
Chẳng lẽ hắn ngoại trừ đẹp trai, thật sự không có gì cả sao?
Thế nhưng hắn cảm thấy tu vi của mình còn có thể, hơn nữa hắn có đùi vàng, cho dù không muốn trở nên mạnh mẽ, tùy tiện đánh dấu, thực lực kia cũng là một đường tuyệt trần.
“Đi thôi, chúng ta trở về xem một chút!”
Dứt lời, bọn họ dắt nhau vọt tới phía Thiên Ngoại Thiên...
...
Sau đó.
Trong một năm.
Diệp Trường Sinh không rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, trong một năm này, Thần Ma Tộc dưới sự dẫn dắt của hắn đã dần dần đi vào quỹ đạo.
Không có dòng chính, phân chia chi thứ, trung tâm Thần Ma Tộc hiện tại rất đoàn kết.
Bản thân bọn họ có tư chất và huyết mạch cũng không kém, chỉ là trong quá khứ vẫn không chiếm được tài nguyên tốt, cho nên cấp bậc tăng lên rất chậm.
Hiện tại Diệp Trường Sinh lập ra cho bọn họ kế hoạch tu luyện mới, còn cung cấp cho bọn họ vô số tài nguyên, công pháp, vũ kỹ và chí bảo.
Thần Ma Tộc một lần nữa đứng lên, mặc dù còn không cách nào so sánh với thế lực như Đoạt Thiên Giả, nhưng phải áp đảo thế lực bình thường.
Trong lòng Diệp Trường Sinh hiểu rõ, muốn Thần Ma Tộc trưởng thành, cần nhất chính là thời gian.
Sau khi phát ra Thần Ma Lệnh, rất nhiều Thần Ma Tộc rải rác bên ngoài lần lượt đến Thiên Ngoại Thiên, điều này khiến đội ngũ Thần Ma Tộc không ngừng lớn mạnh.
Diệp Trường Sinh đứng ngay ngắn trên điện cổ, dõi mắt trông về phía xa, hắn đột nhiên nhớ tới Thiên Khô lão nhân, còn có tu sĩ Thần Ma Bát Bộ ở bên cạnh hắn.
Xem ra cần tìm thời gian đưa bọn hắn đến Thiên Ngoại Thiên.
Tuy nhiên.
Trước đó, hắn có hai việc phải làm, đi thời gian dài như vậy, hắn tính toán trở về Hỗn Loạn Tinh Không một chuyến, dẫn nhóm người An Lạc Nhi, Tàng Thất, Diệp Mạc Tà ra ngoài.