Chương 1138: Ta sẽ đánh chết ngươi (2)
Đạo Đế thì trâu bò sao?
Diệp Trường Sinh chậm rãi ổn định thân ảnh, phát hiện nữ tử hóa thành một tia tàn ảnh, đang nhanh chóng vọt tới phía hắn, tốc độ nhanh... Nhanh... Nhanh không được.
Nháy mắt đã tới.
Ánh mắt hắn dừng lại trên tàn ảnh: "Cô nương, ngươi còn trẻ, sao lại thành màu đen."
Đừng hiểu lầm.
Diệp Trường Sinh nói là tay ngọc của nữ tử, giờ khắc này, ở trên bàn tay nàng ta có một đoàn sương mù đen quanh quẩn.
Hơi thở này khiến người ta cảm giác vô cùng sắc bén, Diệp Trường Sinh vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy hơi thở như vậy.
Bịch.
Một bàn tay lớn hắc ám đẩy tới, ý đồ muốn bóp cổ hắn, sao Diệp Trường Sinh có thể khiến nữ tử thực hiện được?
Huyễn Kiếm Cửu Trọng Thiên.
Một kiếm xuất ra, kiếm chém cửu thiên, quấn quanh xoay tròn, ngăn cản bàn tay lớn hắc ám.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ vang lên, Diệp Trường Sinh lần thứ hai bay ngược ra ngoài, trong mắt nữ tử lộ ra vẻ khinh thường, lạnh lùng nói: "Ta sẽ đánh chết ngươi.”
Vạn trượng kiếm quang trọng lâu sụp đổ, vô số sóng xung kích khuếch tán ra ngoài, nơi đi qua, đá lớn hóa thành bột mịn, từng tấc từng tấc không gian sụp đổ.
Đạo Đế chính là không giống nhau.
Diệp Trường Sinh hiểu rõ giữa bọn họ vẫn còn có khoảng cách.
Nhưng khoảng cách đó không đáng sợ, chúng ta có thể nghĩ biện pháp bù đắp, tận lực giảm bớt chênh lệch giữa hai người.
Khoảng cách gần nhất trên thế giới, không phải bằng không, mà là số âm.
Ầm.
Ầm.
Lại có hai công kích rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, hắn ít nhiều hơi mờ mịt, rõ ràng nữ tử đang ở trước mặt hắn.
Vậy hai công kích này đến từ đâu?
Ngay sau đó.
Trong hư không.
Thân ảnh nữ tử huyễn hóa trăm đạo, từ phương hướng khác nhau tấn công tới phía Diệp Trường Sinh, bàn tay lớn hắc ám đập tan hết thảy, hiển nhiên là không có ý định cho Diệp Trường Sinh cơ hội thở dốc.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh không ngừng bay ngược ra ngoài, vết thương trên người từ nổ tung đến khép lại, lặp đi lặp lại không ngừng.
Nếu không phải có thần cách Bất Tử và cây sinh mệnh siêu cấp, hắn phỏng chừng đã bị đánh chết.
"Đại Thương Khung Thuật!"
Theo thân ảnh truyền ra, trên đại trận xuất hiện một ánh sáng trắng từ trên cao bay xuống, đánh về phía nữ tử.
Bàn tay của bầu trời.
Nữ tử xông thẳng vào hư không, nghênh đón bàn tay của bầu trời, tâm thần Diệp Trường Sinh vừa động, sáu món chí bảo của Thần Ma Tộc xuất hiện trên người.
“Tạo Hóa Vi Công, diệt!”
Sáu chí bảo chém tới, từng cột sáng rơi vào trên người nữ tử, người sau biến sắc, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh có thể phóng thích công kích khủng bố như vậy.
Vốn tưởng rằng mình có thể dễ dàng chém giết hắn, chưa bao giờ nghĩ tới Diệp Trường Sinh cứng rắn như vậy, lá bài tẩy nhiều đến không tưởng nổi.
Diệp Trường Sinh liên tiếp phát động hai công kích, để nữ tử có nhận thức mới với hắn: "Ngươi mạnh hơn so với tưởng tượng của ta, thế nhưng có chênh lệch là không cách nào bù đắp.”
Bịch.
Trăm bóng ảnh mà làm một, không biết từ khi nào trong lòng bàn tay nữ tử xuất hiện một cây sắt lớn, từ trên cao đánh xuống một gậy.
Nữ nhân này sử dụng một cây sắt mạnh mẽ như vậy?
Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
“Lập tức sử dụng thẻ vô địch!”
Theo âm thanh hạ xuống, vô số ánh sáng vàng từ người Diệp Trường Sinh bắn ra ngoài, hắn phát hiện mình đã thay đổi.
Trong cơ thể dường như có một nguồn sức mạnh không thuộc về hắn, thật sự là quá mạnh, đây chính là sức mạnh vô địch sao?
Đây có phải là trạng thái vô địch không?
Cảm giác này... Cực sướng.
Thật khiến người ta mê luyến, say mê, si mê.
Diệp Trường Sinh thúc dục sáu chí bảo nghênh đón cây sắt lớn. Lúc này đây, hắn bát phong bất động, vững như bàn thạch, lực công kích khuấy động ra ngoài.
Thẩm phán!
Một kiếm bay ra, máu tươi như trụ, kiếm quang mở trời phá hủy thân thể nữ tử, mà linh hồn thể của nàng ta lại chạy trốn ra ngoài.
Muốn chạy trốn?
Không có cửa.
Thẻ vô địch chỉ có thể kiên trì một nén nhang, đương nhiên Diệp Trường Sinh sẽ không cho nữ tử bất cứ cơ hội gì.
Giờ khắc này.
Nữ tử hoa dung thất sắc, trong lòng tràn đầy nghi hoặc, vì sao Diệp Trường Sinh đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy?
Nàng ta lại nhìn không thấu thực lực của Diệp Trường Sinh, cái loại sâu không lường được khiến nàng ta cảm thấy sợ hãi.
Cảm giác này... Mấy vạn năm, nàng ta chưa từng có.
Phán quyết!
Lại là một kiếm.
Kiếm đến.
Linh hồn nữ tử bị diệt, kiếm quang chưa từng có tức giận đánh vào trên đại trận, từng vết nứt xuất hiện.
Lúc này.
Nam tử áo trắng đột nhiên đứng lên, quay đầu nhìn đại trận xuất hiện tế văn: "Ngươi, dám phá hư đại trận.”
"Dám phá hỏng đại sự của ta, để cho ngươi hình thần câu diệt."
Diệp Trường Sinh cũng không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp tấn công về phía nam tử: "Thiên ngoại phi tiên!”
Hiện tại điều hắn cần làm là trước khi thẻ vô địch còn chưa mất hiệu lực thì phá hủy luồng phân thân trước mắt này.