Chương 1160: Mười sư phụ (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1160: Mười sư phụ (2)

Kiếm Tàng nói: "Tiểu quỷ đầu ngươi còn giống như lúc đầu gặp mặt, đến đây, tiếp nhận truyền thừa của ta.”

"Nhớ kỹ, càng về sau, các sư phụ khác của ngươi sẽ có khảo nghiệm với ngươi, sẽ không hiền lành như ta, chính ngươi phải chú ý nhiều hơn."

Diệp Trường Sinh nói: "Ta hiểu được, nếu ta không đạt được yêu cầu của các ngươi, ta sẽ chết ở chỗ này, sau đó để lại truyền thừa.”

Kiếm Tàng nói: "Ngươi là đệ tử của mười người chúng ta, làm sao có thể dễ dàng chết như vậy, tuy rằng khảo nghiệm vô cùng tàn khốc, nhưng ngươi phải tin tưởng chính mình.”

"Ta chỉ có thể giúp ngươi như vậy, con đường còn lại phải dựa vào chính ngươi đi hết."

Diệp Trường Sinh: "..."

Đúng lúc này.

Kiếm Tàng từ trên kiếm lớn bay xuống, một chưởng đánh tới phía Diệp Trường Sinh, đây là truyền thừa gì?

Thể hồ quán đỉnh?

( Thể hồ quán đỉnh: được dùng để ví dụ một khi trí tuệ khơi mở thì con người có thể trừ phiền não vô minh, được thanh tịnh sáng suốt. Bởi thế nó còn có nghĩa là giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.)

Hay là... Thập sư phụ muốn truyền toàn bộ linh lực cho ta?

...

Tháp Ngục Kiếm tăng vọt mười tầng, vô số kiếm khí bao phủ trên thân tháp, một tòa tháp lớn xông thẳng về phía Cửu Tiêu Thiên Khuyết.

Khủng bố như vậy khiến người ta sợ hãi.

Bên trong thành Thiên Kiếm, toàn bộ tu sĩ hội tụ ở trước tháp, đều bị một màn trước mắt làm cho chấn động.

Thật đáng sợ.

Ngay khi mọi người cho rằng hết thảy đã kết thúc, kiếm quang ngàn trượng lại xuất hiện, tựa như hai vầng trăng tàn, từ trên tầng tám mươi hai khuếch tán ra ngoài.

Bang.

Bang.

Tiếng kiếm kêu truyền ra, cổ kiếm của mọi người trong thành bay lên, giống như khảm ở trên màn sáng kiếm đạo.

Vạn số kiếm khí khuếch tán che khuất bầu trời, hơn nữa vô số thanh cổ kiếm, toàn bộ bầu trời thành trì trong nháy mắt hóa thành một tòa kiếm trủng.

Mọi người ngửa mặt lên trời quan sát, ai nấy đều ngây ra như phỗng.

Lúc này.

Trên bầu trời thành Thiên Kiếm.

Từng bóng người xuất hiện, ngạo nghễ đứng trên đỉnh hư không, ánh mắt bọn họ đồng loạt rơi vào tháp Ngục Kiếm.

Một lão giả tóc bạc híp mắt, trên gương mặt già nua hiện lên vẻ khiếp sợ: "Kiếm khí thật đáng sợ, trong tháp Ngục Kiếm cất giấu đại cơ duyên, vô số năm tháng trôi qua, chúng ta lại chưa từng phát hiện.”

“Điện chủ, hiện tại nên làm như thế nào?”

Nhậm Bình Sinh nói: "Người trong tháp chính là Diệp Trường Sinh có kiếm lệnh, thật không nghĩ tới hắn có cơ duyên như vậy.”

"Có thể đạt được kiếm lệnh, Diệp Trường Sinh không phải đệ tử của Bát Tiên, chính là...”

Nói đến đây, ông lắc đầu, phủ định ý nghĩ của mình: "Trong tháp phóng thích ra kiếm khí không phải là hơi thở của Bát Tiên, xem ra ta cần vào tháp tìm hiểu thực hư.”

Lão giả tóc bạc nói: "Ta đi theo Điện chủ.”

Nhậm Bình Sinh nói: "Không cần, ta đi điều tra là được.”

Dứt lời.

Thân ảnh ông hóa thành một vệt sáng, trực tiếp vào tháp Ngục Kiếm, mọi người trong hư không hai mặt nhìn nhau.

Theo Nhậm Bình Sinh tiến vào tháp Ngục Kiếm, trên bầu trời thành Thiên Kiếm xuất hiện càng nhiều bóng người, mấy trăm người tràn vào trong tháp Ngục Kiếm.

Rất hiển nhiên, những người này đều muốn nhân cơ hội vào tháp, xem có thể đạt được một ít cơ duyên hay không.

Ai cũng không ngờ, bên trong tháp Ngục Kiếm lại cất giấu truyền thừa mạnh mẽ như vậy.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ tung truyền ra, tầng tám mươi ba sáng lên, vô số kiếm khí bắn ra, vòng sáng kiếm khí hình thành còn lớn hơn tầng tám mươi hai.

Kiếm khí vạn dặm, vô biên vô tận.

Diệp Đãng Thiên âm thầm nuốt nước miếng: "Tiểu tử này... Chính xác thì hắn đã trải qua những gì trong tháp?”

Lý Thái Bạch nói: "Sư phụ quá hung tàn, kiếm khí khủng bố như thế mà cũng có thể thừa nhận, nếu đổi thành người khác, phỏng chừng đã bị kiếm khí đập nát từ lâu.”

Chúc Cửu nói: "Tiểu Lý, xem ra ngươi vẫn không hiểu rõ sư phụ ngươi, nếu như nói sư phụ ngươi là biến thái thứ hai, tuyệt đối không ai dám xưng thứ nhất.”

Diệp Thập Vạn gật đầu: "Lão Cửu những lời này nói không sai, những thứ này đều là biểu hiện nhỏ, Thiếu chủ nhất định có thể bình an trở về.”

Tất cả mọi người đều cảm thấy Diệp Trường Sinh sẽ bình yên vô sự, duy chỉ có trên mặt Thái Sơ lộ vẻ lo lắng.

Mới vừa rồi xuất hiện trăm cường giả, những người này là Đạo Đế, Thái Sơ lo lắng bọn họ sẽ gấy bất lợi cho Diệp Trường Sinh.

Cho dù ở trong tháp không làm gì được Diệp Trường Sinh, sau khi rời khỏi tháp Ngục Kiếm, những người này nhất định sẽ ra tay với Diệp Trường Sinh.

Đúng lúc này.

Thái Sơ đột nhiên quay đầu nhìn về phía hư không sau lưng, ánh mắt lóe lên, nhìn bóng người xuất hiện trong hư không.

Thân ảnh người này mơ hồ, nhìn không rõ có bộ dáng gì, nhưng hắn phóng thích hơi thở khiến Thái Sơ cảm thấy nguy hiểm.

Tháp Ngục Kiếm dị biến dẫn tới vô số cường giả, thành Thiên Kiếm hoàn toàn sôi trào, một màn kinh thế như vậy đã thật lâu không xảy ra.