Chương 1167: Kiếm Điện, Tiểu sư thúc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1167: Kiếm Điện, Tiểu sư thúc

“Gọi lão tổ có phải hơi không thích hợp hay không?”

Diệp Trường Sinh cười nói: "Sau này các ngươi hãy gọi ta là Tiểu sư thúc đi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, ý bảo Nhậm Bình Sinh tiến lên: "Lão Nhậm, ngươi cứ ngồi vị trí Điện chủ trước, ta miễn cưỡng làm Tiểu sư thúc cung phụng là được.”

"Có vấn đề gì mà ngươi không giải quyết được, tùy thời có thể tới tìm ta."

Nhậm Bình Sinh nói: "Hết thảy nghe pháp chỉ của Tiểu sư thúc.”

Dứt lời.

Một đám người xuất hiện trong lầu các, người cầm đầu chính là Tần Kiếm.

Sau khi vào các, ánh mắt Tần Kiếm dừng trên người Diệp Trường Sinh: "Điện chủ, nơi này là phòng nghị sự Kiếm Điện, há có thể để người không có phận sự tiến vào.”

Sắc mặt Nhậm Bình Sinh trầm xuống: "Tần trưởng lão, cái gì gọi là người không có phận sự, Tiểu sư thúc ở chỗ này, ngươi đừng vô lễ.”

Tiểu sư thúc?

Vẻ mặt Tần Kiếm mờ mịt: "Điện chủ, ngươi nói Tiểu sư thúc là…”

Ánh mắt Nhậm Bình Sinh dừng trên người Diệp Trường Sinh: "Diệp sư thúc là đệ tử của tổ tiên, cho nên lập tức gọi hắn là Tiểu sư thúc.”

Tần Kiếm cười lạnh không thôi: "Điện chủ, ngươi đừng nói giỡn được không, hắn là đệ tử của tổ tiên?”

"Nói như vậy ma Điện chủ cũng tin tưởng? Nếu hắn nói mình là đệ tử của Bát Tiên lão tổ, có lẽ ta còn có thể tin tưởng, nói là đệ tử của tổ tiên, năm nay khoác lác trâu bò sẽ bị người đánh chết.”

Diệp Trường Sinh nhìn Tần Kiếm: "Ngươi không tin ta là đệ tử của tổ tiên Kiếm Điện sao?”

Tần Kiếm nói: "Ngươi cảm thấy ta sẽ tin không?”

Diệp Trường Sinh xoay người nhìn về phía Nhậm Bình Sinh: "Hắn nghi ngờ thân phận của ta, hình như rất có ý kiến, đã như vậy, vậy ta sẽ không ở lại lâu.”

“Cáo từ!”

Nhậm Bình Sinh thấy Diệp Trường Sinh đứng dậy chuẩn bị rời đi, tức giận nói: "Tần lão, ngươi quá làm càn, dám nghi ngờ thân phận Tiểu sư thúc, bổn Điện chủ còn chưa già mà hồ đồ.”

Tần Kiếm không chút hoảng hốt, chậm rãi mở miệng nói: "Điện chủ, ta cũng muốn tin tưởng hắn là đệ tử tổ tiên, có chứng minh gì không?”

"Cũng bởi vì một kiếm lệnh? Nếu kiếm lệnh do hắn nhặt được, sau đó tự mình tạo ra những câu chuyện để lừa dối chúng ta thì sao.”

"Điện chủ, vì sự phát triển của Kiếm Điện, cũng không thể nhẹ dạ cả tin."

Nhậm Bình Sinh biết Tần Kiếm sẽ làm khó Diệp Trường Sinh, không nghĩ tới lão ta ở chỗ này chờ, chủ yếu là cách nói của lão ta cũng không có gì xấu.

Ông tin tưởng Diệp Trường Sinh là đệ tử tổ tiên, nhưng nếu không lấy ra được chứng cớ, người của Tần Kiếm đương nhiên sẽ không tin tưởng thân phận của Diệp Trường Sinh.

Lúc này.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh đi về phía trước ngừng lại, xoay người đối diện với Tần Kiếm, ngay sau đó, một màn kinh người đã xảy ra.

Một đoàn kiếm quang xuất hiện sau lưng Diệp Trường Sinh, ngay sau đó, một bóng người xuất hiện, không phải ai khác, chính là Kiếm Huyền Tử.

Tần Kiếm nhìn Kiếm Huyền Tử: "Giả thần giả quỷ, ngươi là ai?”

Kiếm Huyền Tử tiện tay vung lên, Tần Kiếm bị hất bay ra ngoài, thân thể bị nghiền nát, chỉ còn lại có một luồng tàn hồn.

"Sao Kiếm Điện lại có thứ ngu xuẩn như ngươi."

Nhậm Bình Sinh điên cuồng nuốt nước miếng: "Tổ... Tổ tiên, Tổ tiên Kiếm Huyền Tử.”

Kiếm Huyền Tử nói: "Tiểu tử ngươi còn có ánh mắt, tặng ngươi một hồi tạo hóa, về sau phụ giúp Trường Sinh thật tốt.”

Bịch.

Ông búng ngón tay, một ánh sáng bạc tiến vào mi tâm Nhậm Bình Sinh, ánh mắt chợt lóe, rơi vào trên người Tần Kiếm: "Kiếm Điện có thể trở nên mạnh mẽ chính là vì đoàn kết, ngươi không thích hợp với Kiếm Điện.”

Tần Kiếm mấy lần há mồm muốn nói chuyện, nhưng dưới uy áp của Kiếm Huyền Tử, lão ta ngay cả miệng cũng không mở ra được.

Phanh.

Tiếng nổ tung truyền ra, Tần Kiếm thần tiêu đạo diệt, hoàn toàn hóa thành hư vô.

“Trường Sinh, chúng ta đi!”

Thân ảnh Diệp Trường Sinh hóa thành một vệt sáng biến mất trong lầu các.

Trên núi cao vạn trượng, mây mù lượn lờ, thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện, ngạo nghễ đứng trên ngọn núi, mặc cho vạn mây và gió tàn sát bừa bãi mà qua.

Vẻ mặt Diệp Trường Sinh mờ mịt: "Sư phụ, không phải các ngươi rời đi sao?”

Kiếm Huyền Tử nói: "Tiểu tử ngươi còn không biết xấu hổ nói, chúng ta còn chưa kịp rời đi, tháp Ngục Kiếm đã nhận ngươi làm chủ, sau đó, chúng ta đã bị nhốt trong cơ thể ngươi.”

“Thì ra là như thế!” Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Sư phụ, thật ngại quá, ta không phải cố ý.”

Kiếm Huyền Tử lạnh nhạt nói: "Tiểu tử ngươi thật sự khiến người ta ngoài ý muốn, vậy mà có thể để tháp Ngục Kiếm nhận chủ, chúng ta ở trong tháp thời gian dài như vậy cũng không thể khiến tháp này nhận chủ!”

"Trường Sinh, trong cơ thể ngươi có không ít chí bảo, trong bốn linh khí có một cái vô cùng mạnh mẽ, cho nên chúng ta quyết định ở lại tháp Ngục Kiếm tu luyện."

Diệp Trường Sinh run lên: "Sư phụ, các ngươi muốn tu luyện trong tháp Ngục Kiếm, đây là muốn cắn nuốt linh khí Hồng Mông của ta sao?”

Linh khí Hồng Mông?