Chương 1177: Ra tay, đánh chết ta (2)
"Mặt khác, chúng ta muốn giết Diệp Trường Sinh nhất định phải một kích trí mạng, người này cực kỳ thù hận, thích nhất chính là diệt môn, diệt tông."
Những hồ sơ này ta đều đã xem qua, Diệp Trường Sinh có được thân phận đệ tử Kiếm Điện và người đứng đầu Thần Ma, bản thân chính là một dị chủng.
Chúng ta chuẩn bị đầy đủ như thế, sợ gì Diệp Trường Sinh và Kiếm Điện, bọn họ có chí bảo, chẳng lẽ chúng ta không có sao?
Bộ dáng Hiên Viên Nhất mười phần tin tưởng, giống như tất cả đều bày mưu tính kế, nằm trong tay hắn ta.
Trong ba người, Thạch Hạo khinh thường, Hiên Viên Nhất nắm chắc, về phần Hoàng Phủ Kiếm có tâm sự nặng nề.
Bởi vì lão ta biết rõ Kiếm Điện đáng sợ, một luồng phân thân của lão ta bị hủy, thần hồn đều bị chém diệt.
Một kiếm quang có bao nhiêu khủng bố, căn bản không từ nào có thể diễn tả, chỉ có thật sự trải qua mới có thể có loại sợ hãi đến từ chỗ sâu trong linh hồn.
...
Trước Kiếm Thần Miếu.
Diệp Trường Sinh và mười tám người Vương Qua Bật kết thúc đại chiến.
Kết quả không cần nói cũng biết, Tiểu sư thúc vô địch, đánh bại mười tám kiếm đế, tuy rằng thắng hiểm, nhưng dưới tình huống tu vi của hắn không tăng lên, lấy một địch mười tám có thể thắng đã vô cùng khủng bố.
Huống hồ còn chỉ so đấu kiếm đạo, cũng không sử dụng bất kỳ lá bài tẩy và thủ đoạn nào.
Nếu dùng hết, má ơi, không dám tưởng tượng, một người lại mạnh mẽ đến trình độ như vậy.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh từ trên cao bay xuống, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện bên cạnh hắn, người tới không phải ai khác, chính là Thái Sơ.
Nàng củng cố tu vi ở Đạo Tổ, lo lắng an nguy của Diệp Trường Sinh nên đến xem một chút, thấy đại chiến chấm dứt, vội vàng tiến lên dùng khăn gấm giúp Diệp Trường Sinh lau mồ hôi.
Luận bàn mệt mỏi rồi có người lau mồ hôi.
Ghen tị.
Đám người Vương Qua Bật chỉ có thể giơ tay lên lau mồ hôi, thương tổn thật sự quá lớn, giờ khắc này, mọi người đột nhiên vô cùng muốn một đạo lữ hiểu ý người khác.
Bọn họ là cao thủ tình trường bị tu luyện trì hoãn.
Giá trị nhan sắc không thua bất cứ kẻ nào, đương nhiên ngoại trừ Diệp Trường Sinh.
Nhậm Bình Sinh đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Tiểu sư thúc, mười ngày sau sẽ bắt đầu tỉ thí Kiếm Điện, đến lúc đó ngươi có muốn đi quan sát hay không?”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Nhậm, ngươi có thể nói cho ta biết, tỷ thí Kiếm Điện có mục đích không?”
Mục đích?
Nhậm Bình Sinh giật mình: “Tỷ thí Kiếm Điện để kiểm tra người có kiếm lệnh có tư cách gia nhập Kiếm Điện hay không.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Lão Nhậm, hiện tại ta tới rồi thì sẽ không cần kiểm tra, cho nên có thể hủy bỏ tỷ thí Kiếm Điện.”
Hủy bỏ?
Tỷ thí Kiếm Điện chính là cơ hội thể hiện sự mạnh mẽ của Kiếm Điện, sao có thể nói hủy bỏ là hủy bỏ?
Mặt khác, người có được kiếm lệnh cũng không chỉ có một mình Diệp Trường Sinh, hắn là đệ tử của Kiếm Huyền Tử không sai.
Nhưng Bát Tiên lão tổ cũng có quyền thu đệ tử, trong tay bọn họ cũng có kiếm lệnh, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đợi đến khi tủ thí Kiếm Điện bắt đầu, trên lôi đài sẽ xuất hiện tám tu sĩ có được kiếm lệnh.
Ngay từ đầu ai cũng không nghĩ tới Diệp Trường Sinh là đồ đệ của Kiếm Huyền Tử.
Từ Vân Khuyết nói: "Tiểu sư thúc, Kiếm Điện cũng cần thay máu, tỷ thí lần này có ý nghĩa phi phàm với Kiếm Điện.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đã như vậy, vậy các ngươi đi đi, kế tiếp ta sẽ bế quan.”
Nói đến đây, ánh mắt hắn rơi vào trên người Nhậm Bình Sinh: "Diệp Đãng Thiên là người ngươi phái đến bên cạnh ta?”
Nhậm Bình Sinh lắc đầu: "Không phải, chỉ có Bát Tiên lão tổ có tư cách điều động người bảo vệ kiếm lệnh.”
Diệp Trường Sinh giật mình, nói như vậy, Diệp Đãng Thiên được Bát Tiên lão tổ phái tới, như vậy có phải ông biết tung tích của Kiếm Bát Tiên hay không.
Vấn đề tới.
Nếu như ông được Kiếm Bát Tiên phái tới, lúc ông bị Vũ Trụ Kiếm Minh đuổi giết, vì sao không đi tìm Kiếm Bát Tiên tìm kiếm sự giúp đỡ?
Diệp Trường Sinh dẫn theo mười tám người Vương Qua Bưu và sáu người Từ Vân Khuyết, trong lúc nhất thời, trước Kiếm Thần Miếu chỉ còn lại có một mình Nhậm Bình Sinh.
Nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi, Nhậm Bình Sinh mở lời nói: "Tiểu sư thúc, ngươi sẽ đến tham gia tỷ thí Kiếm Điện chứ?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi yên tâm đi làm, ta có thời gian sẽ đến.”
Hắn lôi kéo Thái Sơ tiến tới phía Vân Cung, hai mươi người Từ Vân Khuyết theo sát phía sau.
Bên trong Vân Cung.
Diệp Trường Sinh chậm rãi giơ tay lên, một đoàn ánh sáng xuất hiện, cửa vào Thần Cung mở ra: "Lão Từ, lão Vương, các ngươi tiến vào tu luyện đi.”
Con ngươi Từ Vân Khuyết phóng to: "Tiểu sư thúc, đây là... Thế giới nhỏ?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Xem như thế đi.”
Ngay sau đó.
Từ Vân Khuyết không chút do dự, đâm đầu tiến vào Thần Cung, vô cùng khẩn cấp.