Chương 1188: Ta đi đánh chết bọn hắ
Nhậm Bình Sinh quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Tiểu sư thúc, kiếm đạo của tiểu cô nương này thật bá đạo, vừa nghĩ đến nàng sau này cũng là đệ tử Kiếm Điện, ta đã thấy vui vẻ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lão Nhậm, Kiếm Điện cần thay máu, cũng không thể tìm người bên cạnh ta.”
Nhậm Bình Sinh cười khổ: "Tiểu sư thúc, chủ yếu là kiếm tu bên cạnh ngươi quá mạnh, không vào Kiếm Điện sẽ lầm lỡ.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi thật sự là nhân tinh, có điều, bọn họ không vào được Kiếm Điện, chuyện này ta còn thật sự không làm chủ được.”
"Mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, ta chưa bao giờ thích ép buộc người khác làm gì."
Nhậm Bình Sinh gật đầu: "Giống như Tiểu sư thúc, cũng vô cùng dân chủ.”
Lúc này.
Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi biến đổi: "Lão Nhậm, Thiên Kiếm Giới sợ là không yên ổn.”
Nhậm Bình Sinh xoay người nhìn ra ngoài thành: "Nên đến cuối cùng cũng đến.”
Nói đến đây, ông nhìn về phía Khổng Huyền, tiếp tục nói: "Truyền lệnh cho đệ tử Kiếm Điện ử, lập tức tập kết.”
Khổng Huyền vội vàng rời đi, không dám trì hoãn chút nào.
Nhậm Bình Sinh lại nói: "Tiểu sư thúc có muốn mười tám Kiếm Đế đến tọa trấn không?”
Có ta ở đây, chẳng lẽ còn chưa đủ sao?
Đủ rồi, đủ rồi.
Nhậm Bình Sinh gật gật đầu: "Có lão gia hỏa chúng ta, sao có thể để Tiểu sư thúc ra tay đây.”
"Tiểu sư thúc nhìn là được, nhìn xem Kiếm Điện chúng ta rốt cuộc mạnh bao nhiêu."
Diệp Trường Sinh nói: "Thật sự không cần ta ra tay?”
Nhậm Bình Sinh nói: "Không cần, để cho mười tám Kiếm Đế đi ra là được.”
“Tốt, ta để cho bọn họ đi ra!” Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Lão Nhậm, ta không ra tay, nhưng chiến lợi phẩm nhất định là của ta.”
“Tiểu sư thúc yên tâm, nhất định đưa toàn bộ cho Tiểu sư thúc!” Nhậm Bình Sinh lạnh nhạt nói.
Thần Binh Các của Kiếm Điện đều bị Diệp Trường Sinh dọn sạch, ông còn có thể để ý những chiến lợi phẩm trước mắt này sao?
Ngay sau đó.
Nhậm Bình Sinh từ trên cao bay xuống: "Kiếm Điện xử lý tất cả chuyện riêng, vòng khiêu chiến cứ tiếp tục.”
Theo âm thanh truyền ra, tu sĩ trong thành nhao nhao quay đầu lại, nhìn về phía Nhậm Bình Sinh rời đi.
Trên hư không.
Từng chiếc thuyền tiên cổ xưa xuất hiện, tản ra hơi thở tang thương, trên boong thuyền có bốn người Đoạt Thiên Thạch Tôn, Hoàng Phủ Kiếm, Hiên Viên Nhất, Hỏa Diễm Khanh.
Sau lưng bọn họ lần lượt là Đoạt Thiên Giả, Vũ Trụ Kiếm Minh, Kỷ Nguyên Môn, còn có cường giả mười tám thế lực.
Số lượng không nhiều lắm, sơ qua cũng chỉ khoảng năm ngàn người.
Mang theo nhiều người đến như vậy là tính toán san thành Thiên Kiếm thành bình địa sao?
Một mình Nhậm Bình Sinh đạp không mà đi, vọt tới cửa thành, ngay sau đó, từng đạo kiếm quang từ Kiếm Điện bắn ra.
Diệp Trường Sinh hơi giơ tay lên, cửa Thần Cung mở ra, Từ Vân Khuyết mang theo mười tám người Vương Qua Bật xuất hiện.
Ánh mắt Từ Vân Khuyết thâm thúy, nhìn về phía ngoài thành: "Đều đã tới rồi, ta muốn đi đánh chết bọn hắn.”
Điều này...
Quá thô bạo.
Diệp Trường Sinh nói: "Đại chiến mới bắt đầu, cường giả thật sự còn chưa xuất hiện, Từ lão sốt ruột ra tay như vậy?”
Từ Vân Khuyết nói: "Tiểu sư thúc, trực tiếp đi lên tấn công một trận, tất phải giết bọn họ không chừa mản giáp, ta sẽ thích cảm giác trực tiếp nghiền ép.”
“Vậy ngươi đi đi!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Yêu Nhi, đầu năm nay kiếm tu đều nóng nảy như vậy?
Dường như rất khó tìm được một người bình tĩnh như ta.
Ầm.
Ầm.
Từng tiếng nổ tung truyền ra, trên cao hư không, một bóng người từ trên cao bay xuống, đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh.
Người tới không phải ai khác, chính là Diệp Mạc Tà.
Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Huynh trưởng lấy được kiếm lệnh rồi?”
Diệp Mạc Tà chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một tấm lệnh bài, chính là kiếm lệnh do Kiếm Điện ban phát.
Thật sự lấy được kiếm lệnh.
Hạo Huyền chính là một cường giả Đạo Tổ tầng thứ bảy, Diệp Mạc Tà có thể lấy được kiếm lệnh trong tay hắn ta nhanh như vậy, thực lực có thể tưởng tượng được.
Diệp Mạc Tà thu kiếm lệnh lại: "Trường Sinh, thực lực người nọ thực lực không tầm thường, tuy rằng bại ở trong tay ta, nhưng ta không thể chém giết hắn.”
"Hắn để lại kiếm lệnh liền rời đi, tuyên bố rất nhanh sẽ gặp mặt, lần này chỉ sợ phiền toái không nhỏ."
Diệp Trường Sinh nói: "Huynh trưởng còn sợ phiền toái?”
Diệp Mạc Tà lắc đầu: "Nếu một mình ta đương nhiên sẽ không sợ, nhưng ta không muốn liên lụy ngươi và nhóm người Lạc Nhi trong đó, thế lực sau lưng người nọ khẳng định không đơn giản.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Huynh trưởng yên tâm, ta là Tiểu sư thúc Kiếm Điện, có Kiếm Điện làm chỗ dựa cho chúng ta, ai cũng không sợ.”
Diệp Mạc Tà quay đầu nhìn về phía cửa thành: "Có rất nhiều cường giả tới.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không có việc gì, giao cho Kiếm Điện là được rồi, huynh trưởng, huynh có biết vấn đề của Yêu Nhi không?”
Sắc mặt Diệp Mạc Tà trầm xuống: "Trường Sinh, ngươi nói là trong cơ thể Yêu Nhi…”