Chương 1201: Tiểu sư thúc hết sức vững vàng
Thái Sơ, An Lạc Nhi ở lại bồi An Mộng Quân, Diệp Trường Sinh cho mẫu thân và Yến Ly Lạc viên Đạo Thần đan rồi lựa chọn rời đi.
Có Đạo Thần Đan, hắn cũng phải nếm thử xem có mùi vị như thế nào.
Đột phá hay không đột phá thật sự không quá quan trọng.
Chủ yếu là thực sự chưa từng ăn qua, chỉ muốn ăn một chút.
Trên đỉnh Thần Cung.
Diệp Trường Sinh khoanh chân ngồi, giơ tay lên đưa một viên Đạo Thần Đan vào trong miệng: "Hương vị bình thường!”
Dứt lời.
Một cỗ linh khí cuồn cuộn mênh mông trong nháy mắt từ trong cơ thể nổ tung, đi khắp trong kỳ kinh bát mạch.
Diệp Trường Sinh vận hành Phạm Thiên Tạo Hóa Công bắt đầu tiến sâu vào Đạo Tổ, thế nhưng theo linh khí trong cơ thể bị luyện hóa toàn bộ, cấp bậc của hắn không có chút biến hóa nào.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đan dược này không thể nào là giả.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, tu sĩ bình thường sử dụng Đạo Thần Đan thì trực tiếp đột phá đến Đạo Thần, chủ nhân đột phá cần quá nhiều linh khí, một viên Đạo Thần Đan không cách nào thỏa mãn ngươi.]
[Hệ thống, bao nhiêu Đạo Thần Đan mới có thể để ta đột phá?]
[Nhắc nhở chủ nhân, không sai biệt lắm là một trăm viên trở lên.]
[Không có việc gì, ngươi bận rộn, coi như ta không hỏi!] Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, tiếp tục rơi vào minh tưởng.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Diệp Trường Sinh đang tu luyện, đột nhiên một tiếng kêu thảm thiết truyền đến, thật thảm, thật thảm, thật thảm.
Hắn từ từ mở hai mắt, theo tiếng nhìn qua: "Thiên Vô Thần? Không phải hắn đang rèn đúc kiếm ma thể, sao lại phát ra tiếng kêu thảm thiết như vậy?”
Bịch.
Diệp Trường Sinh xuất hiện bên người Thiên Vô Thần: "Ngươi thế nào?”
Thiên Vô Thần vô cùng thống khổ, cả người giống như nham thạch nóng chảy đổ lên: "Thiếu... Thiếu chủ, máu của ngươi cũng quá bá đạo.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không phải ta đã nhắc nhở ngươi rồi sao?”
Thiên Vô Thần cũng sắp khóc: "Thế nhưng ta cũng không nghĩ tới máu của Thiếu chủ lại bá đạo như thế, quả thực chính là hủy diệt.”
Diệp Trường Sinh nói: "Không có việc gì, chịu một chút sẽ qua đi, ta tin tưởng ngươi có thể.”
Thiên Vô Thần: "..."
Diệp Trường Sinh lại nói: "Nếu thật sự không đáng tin cậy, ngươi cứ tự bạo đi, đừng thương tổn đến người khác.”
Thiên Vô Thần nói: "Thiếu chủ, ngươi đến để an ủi ta sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Không phải, nếu an ủi có tác dụng, ngươi sẽ kêu thảm thiết thành như vậy?”
Nói đến đây, hắn dừng lại, tiếp tục nói: "Con người luôn phải học cách trưởng thành, cố lên.”
A.
A.
Thiên Vô Thần lại bắt đầu kêu thảm thiết một lần nữa...
Diệp Trường Sinh trực tiếp xoay người rời đi, nếu ngay cả chút thống khổ này cũng không chịu nổi, có tư cách gì làm Đại Ma?
Một ngày sau.
Diệp Trường Sinh lần thứ hai đi tới trước mặt Thiên Vô Thần: "Tốt hơn một chút chưa?”
Thiên Vô Thần yếu ớt: "Thiếu chủ, ta còn có thể chịu đựng được.”
Diệp Trường Sinh nói: "Chịu khổ trong khổ mới làm thượng nhân, chờ ngươi hoàn toàn dung hợp máu của ta, kiếm ma thể này sẽ mạnh mẽ nhất trong vũ trụ.”
"Ngươi nghĩ một chút, nếu sau này ngươi gặp phải kiếm ma thể khác, người ta mạnh mẽ hơn ngươi, ngươi có mất mặt hay không, ngươi chính là Đại Ma tuyệt thế."
Mắt Thiên Vô Thần sáng ngời: "Thiếu chủ nói rất đúng.”
Hai chân Diệp Trường Sinh đạp đất, lướt nhanh đến bên ngoài Thần Cung: "Chờ thành công rèn đúc kiếm ma thể, ngươi hãy uống linh dịch trên mặt đất vào, sẽ có trợ giúp với ngươi.”
Thiên Vô Thần nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi: "Thật ra, Thiếu chủ vẫn rất ấm lòng.”
"Có điều, huyết mạch của Thiếu chủ rốt cuộc là cái gì? Thật khủng bố, không dám nghĩ..."
...
Kiếm Điện.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện, từ trên cao bay xuống, đi về phía đại điện.
Nhậm Bình Sinh thấy hắn đến, vội vàng đứng dậy: "Tiểu sư thúc, sao ngươi lại tới?”
Những người khác nhao nhao khom người hành lễ, trong mắt lộ ra vẻ cung kính.
Diệp Trường Sinh nói: "Tỷ thí kết thúc rồi sao?”
Nhậm Bình Sinh nói: "Còn hai ngày nữa mới có thể chọn ra thành viên tiến vào cấm địa.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Được, vậy hai ngày sau ta lại đến.”
Mặt Nhậm Bình Sinh lộ vẻ khó xử, muốn nói lại thôi.
Diệp Trường Sinh phát hiện ông khó xử: "Lão Nhậm, không phải ngươi rất tiêu sái sao? Sao lại nhăn nhó giống như một cô nương”
Nhậm Bình Sinh nói: "Tiểu sư thúc, cấm địa có dị động, làm phiền Tiểu sư thúc đi xem một chút.”
Cấm địa dị động.
Thì ra các ngươi đang thương lượng việc này.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Lão Nhậm, bây giờ tu vi của ngươi rất mạnh, vì sao không tự mình tiến vào cấm địa?”
Nhậm Bình Sinh nói: "Tiểu sư thúc, chỉ có tu sĩ Đạo Tổ mới có thể tiến vào cấm địa.”
Diệp Trường Sinh nói: "Nói như vậy là ngươi quá mạnh, không có biện pháp tiến vào.”
Nhậm Bình Sinh cười nói: "Cũng được, cũng không phải rất mạnh, so với Tiểu sư thúc thì kém một chút.”
Kém một chút?
Diệp Trường Sinh cười nói: "Lão Nhậm, ngươi có thể biết được mình, vẫn rất sâu sắc.”
Nhậm Bình Sinh: "..."
Mọi người rời khỏi đại điện, dẫn Diệp Trường Sinh đi tới cấm địa, hôm nay cấm địa dị động phát sáng, bọn họ đến bẩm báo Nhậm Bình Sinh.