Chương 1207: Buông xuống tiểu thế giới (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1207: Buông xuống tiểu thế giới (2)

An Lạc Nhi hạ thấp người vái chào: "Đa tạ Quang lão.”

Nàng chiếm được sức mạnh quang minh, ngoại trừ Ngũ Hành lực ra, lại có được một sức mạnh thuộc tính.

Lúc này.

Diệp Trường Sinh nói với Quang Minh Đỉnh: "Đỉnh lão, thật ra ta thật đúng là có biện pháp dẫn các ngươi rời đi.”

“Tiểu tử, ngươi muốn nói tiểu thế giới sao?” Quang Minh Đỉnh trầm giọng nói: "Sợ là tiểu thế giới trong cơ thể ngươi không cách nào thừa nhận lực lượng của chúng ta, chỉ cần chúng ta tiến vào trong đó, tiểu thế giới của ngươi sẽ hoàn toàn sụp đổ.”

Phiến diện

Cách cục nhỏ.

Bọn họ thật sự có thể khiến tiểu thế giới của Diệp Trường Sinh sụp đổ?

[Đinh, chúc mừng chủ nhân, hoàn thành nhiệm vụ ẩn, buông xuống tiểu thế giới, có lập tức mở ra hay không?]

Âm thanh nhắc nhở của hệ thống đột nhiên xuất hiện khiến Diệp Trường Sinh bối rối, khi nào có nhiệm vụ ẩn vậy, sao hắn lại không biết.

[Nhắc nhở chủ nhân, nếu là nhiệm vụ ẩn, hệ thống có thể lựa chọn tự động nhận nhiệm vụ.]

[Ngươi trâu, ngươi nói cái gì cũng đúng.]

[Hệ thống, có phải lập tức mở ra hay không, có thể để cho phong ấn nơi này mở ra sao?]

[Đúng vậy, có lập tức mở ra hay không?]

Diệp Trường Sinh mừng thầm, quay đầu nhìn về phía Quang Minh Đỉnh: "Đỉnh lão, nếu ta dẫn ngươi rời khỏi nơi này, ngươi dự định trả giá cái gì?”

Quang Minh Đỉnh nói: "Truyền thừa mạnh mẽ nhất của lão tử đã cho nữ nhân của ngươi, tiểu tử ngươi còn không biết đủ sao?”

Diệp Trường Sinh cười nói: "Không giống, Lạc Nhi sau này coi như là đồ đệ của ngươi, ta dẫn ngươi rời đi, có phải ngươi nên bồi thường cho ta hay không?”

"Bồi thường cho ngươi, nữ nhân Quang Minh Tộc chúng ta là tồn tại thánh khiết nhất trong vũ trụ, chờ lão phu đi ra ngoài tìm cho ngươi một người vợ của Quang Minh Tộc."

Diệp Trường Sinh: "..."

Tìm vợ của Quang Minh Tộc?

Diệp Trường Sinh nhìn về phía Quang Minh Đỉnh: "Đỉnh lão, có phải cách cục của ngươi nhỏ hay không, một người làm sao có thể, ta muốn một trăm người.”

Quang Minh Đỉnh ngẩn người, hiển nhiên là bị câu trả lời của Diệp Trường Sinh chấn động, ông quay đầu nhìn về phía An Lạc Nhi: "Ngươi nghe một chút, đây có là tiếng người không, ngươi không có ý định quản sao?”

An Lạc Nhi nhìn về phía Quang Minh Đỉnh: "Quang lão, Trường Sinh có đạo lữ, không cần nữ nhân Quang Minh Tộc các ngươi.”

Nói đến đây, nàng dừng một chút, tiếp tục nói: "Trong tay Quang lão không phải có một thanh Quang Minh Kiếm sao? Cứ đưa nó cho Trường Sinh đi.”

Quang Minh Đỉnh khẽ thở dài một tiếng: "Tiểu nha đầu ngươi, chút tài sản của lão phu đều bị ngươi run lộ ra.”

Diệp Trường Sinh cười nói: "Đỉnh lão, không phải là một thanh kiếm sao? Ngươi sẽ không hẹp hòi như vậy chứ?”

Quang Minh Đỉnh biết Diệp Trường Sinh đang khích ông: "Tiểu tử, chỉ cần ngươi có thể dẫn chúng ta đi ra ngoài, kiếm chính là của ngươi.”

"Quang Minh Kiếm là một trong ba thánh vật của Quang Minh Tộc chúng ta, rất lợi hại."

Diệp Trường Sinh nói: "Giao kiếm trước, ta sẽ dẫn các ngươi ra ngoài.”

Sắc mặt Quang Minh Đỉnh trầm xuống: "Tiểu tử, ngươi không tin ta sao?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Đỉnh lão hiểu lầm rồi, ta tin tưởng ngươi, nhưng vì để không có sơ hở nào, trước nên dưa kiếm cho ta.”

Một bên, Vương Đại Chùy phụ họa: "Quang lão, cho hắn đi!”

Quang Minh Đỉnh nhìn Vương Đại Chùy: "Ngươi nói nhẹ nhàng nhỉ, không phải chí bảo của ngươi cho nên ngươi không đau lòng.”

Vương Đại Chùy nói: "Cho hắn đi, ta sẽ rèn cho ngươi một thanh, ta đã nhanh chóng muốn đi xem thế giới bên ngoài.”

"Cũng không biết những cô nương năm đó thích ta, hiện tại còn tốt không."

Diệp Trường Sinh cười nói: "Thợ rèn tiền bối, những cô nương kia chắc chắn sống rất tốt, có điều hiện tại sợ đã không còn là cô nương rồi.”

Tất cả mọi người đều cất tiếng cười rộ lên.

Lúc này.

Quang Minh Đỉnh chậm rãi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một tia sáng, ngay sau đó quang diệu vạn trượng, một thanh trường kiếm trong suốt xuất hiện.

Trường kiếm nhìn qua rất bình thường, không có chút uy áp nào, nhưng ngay trong nháy mắt nó xuất hiện, tháp Ngục Kiếm dị động, tựa hồ hơi tham lam.

Ngay sau đó.

Một màn kinh ngạc đã xảy ra.

Quang Minh Kiếm hóa thành một vệt sáng trực tiếp tiến vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.

Quang Minh Đỉnh hơi bối rối, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao kiếm này lại không được ông khống chế.

Ông híp mắt, nhìn chăm chú vào người Diệp Trường Sinh: “Tiểu tử, có phải trong cơ thể ngươi cất giấu chí bảo kiếm đạo hay không?”

Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Đỉnh lão nói gì, trên người ta không có chí bảo gì. Thật ra, ta cũng là người đáng thương, nếu các ngươi có chí bảo gì không cần thì có thể cho ta.”

"Thật sự, ta không ghét bỏ."

Vương Đại Chùy cười nói: "Diệp tiểu tử, ngươi đang khóc nghèo, cẩn thận chúng ta đánh chết ngươi, nhanh chóng dẫn chúng ta ra ngoài, về sau chỗ tốt của ngươi sẽ cuồn cuộn không ngừng.”

Diệp Trường Sinh nói: "Chờ một chút, không phải toàn bộ mọi người còn chưa tới sao?”