Chương 1219: Lại là sát đạo
Hơn nữa đẹp trai khiến trời đất kinh ngạc, quỷ thần khiếp sợ như hắn có thể đứng đầu Kiếm Điện, hẳn là được xưng là soái thần.
"Kiếm Phàm, có muốn cùng nhau bổ không gian Hư Vô hay không, để cho bảy người bọn họ đi ra?"
Kiếm Phàm gật đầu: "Ý nghĩ của Tiểu sư thúc không mưu mà hợp với ta, lúc trước để cho Đãng Thiên đi tìm Tiểu sư thúc đến đây, mục đích chính là vì bổ ra không gian Hư Vô.”
Diệp Trường Sinh nói: "Vậy thì bắt đầu đi, nơi này kết thúc, ta còn phải đi nơi khác, bận rộn!”
Thân ảnh Kiếm Phàm chợt lóe, nhanh chóng vọt tới không gian Hư Vô, trời mở ra một đường, ánh kiếm màu bạc trảm thiên hạ xuống.
Diệp Trường Sinh thúc dục linh khí trong cơ thể, kiếm quang mênh mông vô cùng bắn ra, mũi nhọn vạn trượng, vọt thẳng lên cửu tiêu thiên khung.
“Vô Địch!”
Xuy.
Xuy.
Hai kiếm quang lay trời hạ xuống hội tụ cùng một chỗ, đánh thẳng vào không gian Hư Vô.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, không gian lắc lư kịch liệt, trên đó xuất hiện từng dấu vết nổ tung, tựa như mạng nhện.
Kiếm khí kinh khủng bắn ra, tu sĩ ở bốn phía đại bị đánh bay ra ngoài, trên người xuất hiện từng vết kiếm, sâu có thể thấy xương trắng.
Cách đó không xa.
Lão giả áo trắng ổn định thân ảnh, cúi đầu nhìn về phía vết kiếm trước ngực, sắc mặt chợt thay đổi, nhớ tới lời Diệp Trường Sinh nói lúc trước.
Trong lòng không khỏi sợ hãi.
Mới vừa rồi nếu không phải lão ta chạy nhanh, kiếm quang bắn ra sẽ giết lão ta trong nháy mắt.
Đây chỉ là kiếm khí mà Diệp Trường Sinh và Kiếm Phàm phóng thích, trong không gian Hư Vô, kiếm khí của Thất Tiên còn chưa tràn ra.
Khủng khiếp.
Thực sự khủng khiếp.
Lão giả áo trắng vội vàng lui về phía sau, không dám tới gần không gian Hư Vô một bước.
Lúc này.
Kiếm Phàm quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Tiểu sư thúc, nếu muốn phá vỡ không gian Hư Vô, một kiếm sợ là không đủ.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Nếu một kiếm không đủ, vậy thì hai kiếm, ba kiếm... Cho đến khi phá vỡ nó mới thôi.”
Dứt lời, hai người vừa muốn lần nữa tấn công không gian Hư Vô, sau lưng từng hơi thở nguy hiểm bao phủ lại.
Diệp Trường Sinh và Kiếm Phàm xoay người nhìn lại, người sau trầm giọng nói: “Tiểu sư thúc, những người này tới vì nguwoi sao?”
"Bọn họ là Kỷ Nguyên Môn, Sáng Thế Tông và Đoạt Thiên Giả, một mực đuổi giết ta, những người này rất xấu."
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.
Kiếm Phàm gật đầu: "Những người này quá yếu, cũng dám đuổi giết Tiểu sư thúc, để ta dạy bọn họ làm người đi!”
Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục: "Chúng ta đã không ở Kiếm Điện trong những năm qua, một huyền thoại đã để lại không đủ để răn đe những người này.”
"Đã như vậy, hôm nay sẽ cho bọn họ nhớ lâu."
Diệp Trường Sinh nói: "Kiếm Phàm, đánh chết bọn họ, ta coi trọng ngươi.”
Thân ảnh Kiếm Phàm nhẹ nhàng như tiên, bay xuống trước mặt Từ Thiên: "Quen biết ta?”
Từ Thiên nói: "Kiếm Điện, Kiếm Thủ, há có thể không nhận ra?”
Kiếm Phàm lại nói: "Vậy lá gan của ngươi rất lớn, biết ta, còn dám đến đây.”
Từ Thiên nói: "Kỷ Nguyên Môn chúng ta há có thể kiêng kỵ Kiếm Điện các ngươi.”
Thân ảnh Kiếm Phàm chợt lóe, một đoàn ánh sáng xuất hiện, tựa như mặt trời giữa trưa, kiếm quang như hình với bóng.
Hai tay Từ Thiên kết ấn, trước mặt xuất hiện một bình chướng, trên đó phủ đầy đạo văn kỳ dị: "Kỷ nguyên thúc phược.”
Ầm.
Ầm.
Bình chướng Kỷ Nguyên bị nghiền nát, giống như ngân hà trút xuống, Kiếm Phàm mang theo kiếm quang vô lượng chưa từng có.
Nơi đi qua, thân ảnh Từ Thiên bị chia làm hai, mặc dù như vậy, kiếm khí khuấy động ba vạn dặm.
Vô biên vô tận, nuốt chửng đám người Cổ Thanh Phong, uy lực một kiếm giết chết tất cả mọi người Kỷ Nguyên Môn trong nháy mắt.
Khủng bố cỡ nào?
Ban ngày chớp mắt là qua, một bóng người xuất hiện trong không gian, mái tóc dài như thác nước, cưỡi gió bay nhẹ.
Hai mắt bễ nghễ bắn ra ánh mắt sắc bén, nhìn qua mọi người trong sân: "Ai muốn ra tay với Kiếm Điện hướng ta tới, thành toàn các ngươi.”
Nghe tiếng.
Mọi người trong sân hai mặt nhìn nhau, nghe lời nói sao lại tức giận như vậy, ở trước mặt Kiếm Phàm ai dám ra tay với Kiếm Điện.
Sống không tốt sao?
Kiếm Phàm lại nói: "Không ra tay? Vậy thì đừng vây xem ở đây, ta thích thanh tịnh.”
"Sau ba hơi thở, ai không rời đi, tiếp một kiếm của ta."
Cũng quá bá đạo.
Ai để cho người ta có thực lực, dứt lời, mọi người trong hư không nhìn gió mà chạy, tốc độ nhanh khiến người ta giận sôi.
Va chạm với nhau, xuất hiện việc giẫm đạp.
Kiếm Phàm đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Tiểu sư thúc, đã giải quyết xong, một chút cũng không khó.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ta biết ngươi có thể.”
Kiếm Phàm hơi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện vài linh giới: "Tiểu sư thúc, những linh giới này có không ít tài nguyên, xem như lễ gặp mặt tặng cho Tiểu sư thúc.”
Diệp Trường Sinh giơ tay lên thu linh giới đi: "Ngươi không chừa chút cho mình sao?”
Kiếm Phàm nhìn lòng bàn tay trống rỗng như không: "Tiểu sư thúc, trước phá vỡ không gian Hư Vô đi.”