Chương 1223: Tử Vong lệnh (3)
Hắc Doanh Doanh vân đạm phong khinh: "Luận giá trị nhan sắc, nam nhân này chưa từng làm ta thất vọng. Bên cạnh hắn có mấy nữ nhân không phải rất bình thường sao?”
"Ta không muốn nhắc lại chuyện năm đó."
"Đúng rồi, Thiên thúc, ngươi phái người đi thu thập tin tức của hắn, xem sau khi Tử Vong lệnh được ban bố, các thế lực vũ trụ muốn chém giết hắn ở đâu."
Thiên Đệ Cửu nói: "Tiểu thư, ngươi muốn đi giúp hắn sao?”
Hắc Doanh Doanh lắc đầu, cười nói: "Ta không giúp hắn, tính toán đi xem náo nhiệt.”
Thiên Đệ Cửu xoay người rời đi, biến mất trên Thông Thiên Các: "Tiểu thư vẫn mạnh miệng, tâm đậu hũ.”
...
Trên Trụ Côn.
Diệp Đãng Thiên đứng ngạo nghễ trên boong thuyền, dõi mắt trông về phía xa, nhìn về phía trước, trong lúc bất chợt, mấy bóng người buông xuống ngăn cản đường đi của Trụ Côn.
Trong khi đó.
Mấy người Chúc Cửu, Khung, Cơ Phong Lưu, Hoa Ảnh Vũ, Lý Thái Bạch xuất hiện trên boong thuyền, ánh mắt mọi người nhìn về phía trước.
Cơ Phong Lưu nói: "Diệp huynh, huynh có biết người tới không?”
Diệp Đãng Thiên híp mắt, mặt lộ ra vẻ nghi hoặc: "Cổ Huyền Môn, sao bọn họ có thể xuất hiện ở chỗ này?”
Cơ Phong Lưu lại nói: "Diệp huynh, huynh có thể gấp chết một người, những người này rất mạnh sao? Nhìn ngươi nghiêm túc kìa.”
Diệp Đãng Thiên nói: "Cổ Huyền Môn đã lâu không xuất hiện, thế lực này chuyên môn bồi dưỡng thích khách, sát thủ và dong binh, bọn họ không có ân oán với Kiếm Điện, Thần Ma Tộc, vì sao lại xuất hiện ở đây.”
Chúc Cửu nói: "Ngăn cản đường đi của chúng ta, hẳn là hướng về phía Thiếu chủ.”
Lúc này.
Một nam tử Cổ Huyền Môn đi tới: "Để cho Diệp Trường Sinh đi ra chịu chết.”
Diệp Đãng Thiên nói: "Chư vị chịu sự chỉ thị của ai, đến đây ám sát Thiếu chủ chúng ta?”
Nam tử khinh thường: "Các ngươi không phải không biết chứ, Tử Điện ban bố Tử Vong lệnh, thế lực khắp nơi đều phải chém chết Diệp Trường Sinh.”
Tử Điện?
Sắc mặt Diệp Đãng Thiên thay đổi: "Lần này Trường Sinh có phiền toái lớn.”
Chúc Cửu nói: "Tử Điện rất lợi hại sao?”
Diệp Đãng Thiên gật đầu: "Rất lợi hại, ngoại trừ thực lực bản thân vô cùng khủng bố, đáng sợ nhất chính là lực triệu hồi của Tử Điện.”
"Tử Vong lệnh ra, tuyệt đối không có người sống."
Mặt Chúc Cửu trầm như nước: "Thiếu chủ từ khi nào bắt đầu khiến người ta hận như vậy?”
Lý Thái Bạch nói: "Sư phụ ta thật ra là người tốt, những người này nhất định là hâm mộ thực lực sư phụ ta.”
Diệp Thập Vạn phụ họa: "Cũng có thể là giá trị nhan sắc, quản hắn làm gì, trước tiên đập chết bọn họ, sau này ai đến thì đập chết người đó.”
Lý Thái Bạch nói: "Có lý, giết là xong rồi.”
Trên Trụ Côn.
Ánh mắt mọi người dừng ở trên người tu sĩ Cổ Huyền Môn, thân ảnh Diệp Thập Vạn chợt lóe, trực tiếp xông ra ngoài, đi tới trước mặt tu sĩ Cổ Huyền Môn.
“Các ngươi tới giết chủ nhân?”
Ảnh Lưu Vân nói: "Để Diệp Trường Sinh xuất hiện, ngươi không phải là đối thủ của ta.”
Diệp Thập Vạn ồm ồm nói: "Ngươi nghiêm túc à? Đừng quản ta không nhắc nhở ngươi, ta ra tay, ngay cả cơ hội chạy trốn ngươi cũng không có.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Lá gan các ngươi rất lớn, dám đến ám sát chủ nhân, mấy ngày trước chủ nhân vừa mới một kiếm bổ ra không gian Hư Vô, giết cường giả Sáng Thế Tông và Kỷ Nguyên Môn, chẳng lẽ các ngươi không nghe nói những chuyện này sao?”
Sắc mặt Ảnh Lưu Vân hơi biến đổi: "Phải thì như thế nào, nếu chúng ta dám đến, chẳng lẽ còn có thể sợ hắn hay sao.”
Diệp Thập Vạn lại nói: "Xem ra các ngươi một lòng muốn chết, sống không tốt sao?”
Dứt lời, hắn đạp không mà đi, đi về phía Ảnh Lưu Vân, mắt người sau híp lại, lạnh lùng nói: "Ra tay, giết hắn.”
Ra lệnh một tiếng, mười tên tu sĩ Cổ Huyền Môn lướt qua, nhanh như chớp, tấn công Diệp Thập Vạn.
“Lôi Thần diệt!”
Diệp Thập Vạn chậm rãi giơ cánh tay lên, hai cây chùy lớn xuất hiện trong lòng bàn tay, cùng lúc đó, tiếng nổ ầm ầm trên Cửu Thiên truyền ra.
Một vòng xoáy lôi đình che trời xuất hiện, cuồng bạo bổ xuống, giống như muốn xé rách tiên khung.
Lôi đình màu tím quang quanh quẩn trên hai chùy, bao phủ Diệp Thập Vạn ở trong đó: "Quần ma loạn vũ chùy.”
Bịch.
Bịch.
Từng tàn ảnh xuất hiện trên không trung, lôi đình như cuồng long bay lượn, Diệp Thập Vạn bá đạo vô cùng, vung chùy đập xuống mọi người.
Nhìn thấy cảnh này.
Ảnh Lưu Vân biến sắc: "Cấp bậc của hắn có gì đó kì lạ, rõ ràng chỉ là Tiên Thiên, vì sao lại mạnh mẽ như vậy?”
"Hắn... Hắn là tu sĩ biến dị của Thần Ma Tộc?”
Trong truyền thuyết chỉ có tu sĩ biến dị của Thần Ma Tộc mới có được cấp bậc Tiên Thiên vô địch, cho tới nay, bọn họ đều cho rằng tu sĩ như vậy chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, lôi đình đánh vào trên người tu sĩ Cổ Huyền Môn, mọi người không kịp ra tay đã bị lôi đình đánh trúng.
Tu sĩ Cổ Huyền Môn bị lôi đình đánh vào, chỉ cảm giác linh hồn run rẩy, thân thể xé rách, nối đau phệ thần thống khổ trong nháy mắt tập kích toàn thân.