Chương 1247: Đường dài còn lắm gian truâ
Nhị ca có ý gì.
Sở Nam Thiên lại nói: "Phương thế giới này không cách nào thừa nhận kiếm thứ hai của ta nữa.”
Nói đến đây, ông dừng một chút, tiếp tục nói: "Thế giới này có người và vật mà ngươi lưu luyến, còn chưa phải là thời điểm hủy diệt.”
"Huống hồ ta cũng không thể hủy diệt nơi này, mỗi một giới đều có tỉ vạn sinh linh, ta không có quyền tước đoạt sinh mệnh của bọn họ."
"Nhị ca nói rất đúng, mỗi người đều có quyền sống." Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Nhị ca, về sau ngươi không cần ra tay.”
Sở Nam Thiên bổ sung: "Trường Sinh, không chỉ riêng ta, năm người Ẩn Long, Hồn Bất Diệt, Đại Ma đều không thể ra tay, ngươi hiểu ý của ta?”
Diệp Trường Sinh nói: "Đã như vậy, chờ Kiếm Trụ Chi Môn kết thúc, các ngươi cùng đi Đại Thiên Vũ Trụ đi!”
"Đến lúc đó gọi Đại ca, sau đó các ngươi sáng tạo ra một thế lực ở Đại Thiên Vũ Trụ. Đến lúc đó nếu ta đi, để tìm các ngươi chơi."
Sở Nam Thiên cười nhìn Diệp Trường Sinh, chỉ vì tới tìm chúng ta chơi sao? Là muốn chúng ta đi Đại Thiên Vũ Trụ mở đường cho ngươi.
Chờ ngươi đi tới Đại Thiên Vũ Trụ sẽ có bối cảnh cho ngươi dựa vào, tiểu tử ngươi thật sự biết tính kế.
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Nhị ca, ta không phải người như vậy.”
Lúc này, hắn còn thật sự không có ý định dựa vào mọi người, ý nghĩ rất đơn giản, chỉ là muốn mọi người tụ tập cùng một chỗ.
Nếu thật sự cần bối cảnh dựa vào ở Đại Thiên Vũ Trụ, Kiếm Điện vốn là có sẵn.
Đường dài còn lắm gian truân.
Tương lai luôn luôn không rõ, một người tuyệt vời như hắn, kẻ thù chắc chắn sẽ rất nhiều.
Muốn một đường vượt qua chông gai, đặt chân ở Đại Thiên Vũ Trụ, chung quy là mười sư phụ Kiếm Điện.
Nếu hắn thành lập một thế lực, đến lúc đó còn mạnh hơn Kiếm Điện, có thể cho Kiếm Huyền Tử một kinh hỉ hay không?
Lúc này.
Hồn Bất Diệt đã trở lại.
Cả người ủ rũ.
Diệp Trường Sinh nhìn hắn một cái, đã biết Dương Đại Mãnh chạy trốn, bằng không hắn sẽ không mất mát như thế.
Thân ảnh Hồn Bất Diệt từ trên cao bay xuống, tức giận nhìn Sở Thiên Nam nói: "Một kiếm kia của ngươi có chút quá đáng.”
Sở Thiên Nam nói: "Như thế nào, người chạy, tìm ta hỏi tội?”
Hồn Bất Diệt nói: "Nếu không phải sợ hủy nơi này, tiểu tử kia có cơ hội chạy sao?”
Sở Nam Thiên lại nói: "Nhưng một kiếm của ta đã cực lực khống chế, thực lực quá mạnh, ta cũng rất khó.”
"Ngươi đang khoe với ta?"
"Xem như thế đi."
"Vậy tìm cơ hội đánh một trận."
"Đánh thì đánh, ai sợ ai."
Diệp Trường Sinh nghe được tiếng cãi vã của hai người: "Tiểu Hồn, người chạy, không thể trách Nhị ca ta.”
"Ngươi ở chỗ này cũng đạt được không ít chỗ tốt, hồi Thần Cung đi tu luyện đi."
Hồn Bất Diệt liếc mắt nhìn Sở Nam Thiên: "Lần này sẽ cho Thiếu chủ mặt mũi, lần sau ngay cả bảy huynh đệ các ngươi ta cũng đánh.”
Sở Nam Thiên cười nói: "Được, ta nhớ kỹ, sẽ nói cho Đại ca ta biết.”
Nói đến đây, ông dừng một chút, tiếp tục nói: "Ẩn Long, ngươi dẫn Trường Sinh đi Kiếm Trụ Chi Môn, ta đi tu luyện.”
Phong Ẩn Long nói: "Nhị ca yên tâm đi!”
...
Trong khi đó.
Năm thế lực Kỷ Nguyên Môn, Sáng Thế Tông, Vũ Trụ Đạo Thống Phủ, Đoạt Thiên Giả, Cổ Huyền Môn dẫn theo mấy ngàn cường giả đến vây quét Diệp Trường Sinh.
Trên tiên khung.
Bóng người như dệt, một mảnh đen kịt.
Thuyền cổ che khuất bầu trời, thanh thế to lớn, khí thế hào hùng.
Lần này.
Kỷ Nguyên Môn phái ra Tư Huyền, ngoài ra còn có hai cường giả Bổ Thiên.
Bốn người Long Vô Danh, Trần Thiên Tú, Chư Đông Tuấn, Mạc Giang Nam cũng mang đến rất nhiều cường giả, đúng như bọn họ nói, là mang theo thành ý hợp tác với Kỷ Nguyên Môn.
Trên ột chiếc thuyền cổ, Tư Huyền ngạo nghễ đứng, ở bên cạnh lão ta là bốn người Long Vô Danh, Trần Thiên Tú.
Kình phong gào thét mà qua, tóc mọi người không loạn, vững như lão cẩu, không đúng, vững như thái sơn.
Trần Thiên Tú quay đầu nhìn về phía Tư Huyền: "Tư đạo hữu, lúc trước ở Kỷ Nguyên Môn, lão phu phát hiện hình như Đại trưởng lão Từ Thiên ở Kỷ Nguyên Môn có địa vị rất cao.”
Tư Huyền nói: "Đương nhiên, Từ Đại trưởng lão chính là tâm phúc của Môn chủ, đừng nhìn chỉ là một Đại trưởng lão, địa vị phải ở trên những Phó Môn chủ như chúng ta.”
"Vì sao Trần đạo hữu đột nhiên hỏi cái này?"
Trần Thiên Tú nói: "Đây không phải là nhàm chán, nói chuyện phiếm sao!”
Dứt lời.
Phía trước thuyền cổ, một vệt sáng bắn tới, bóng người xuất hiện trước mặt mọi người, người tới khom người một cái: "Bẩm Tư lão, Tử Điện không còn.”
Tư Huyền giật mình, sắc mặt thay đổi: "Nói rõ ràng một chút, cái gì gọi là Tử Điện không còn.”
Người tới thở dốc một hơi: "Diệp Trường Sinh... Diệp Trường Sinh dẫn người diệt Tử Điện, nhổ tận gốc, Tử Điện hiện tại chỉ còn lại một mảnh phế tích.”
Mọi người hít một hơi khí lạnh...
Ta nhỏ giọt từ từ, hắn lại bắt đầu diệt điện.
Vừa nghĩ đến chiến tích quá khứ của Diệp Trường Sinh, sắc mặt mọi người không tự chủ được trở nên khó coi, hiện tại là Tử Điện… Vậy người tiếp theo sẽ là ai?
Kỷ Nguyên Môn?
Sáng Thế Tông?
Đoạt Thiên Giả?
...