Chương 1257: Kiếm Linh Giới

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1257: Kiếm Linh Giới

Trước một tòa kiếm lớn chiọc trời, nữ tử ngừng lại, khom người một cái: "Linh tổ, đã dẫn người đến.”

Giọng nói kia lại truyền đến: "Ngươi lui ra đi.”

Nữ tử hóa thành một đạo kiếm quang, trong nháy mắt biến mất không thấy.

Diệp Trường Sinh ngưng thần nhìn kiếm lớn trước mắt, trên khắc ba chữ lớn Kiếm Linh Giới cổ xưa.

Thần vận phi phàm, kiếm khí mênh mông.

Mặc dù kiếm lớn đã rỉ sét loang lổ nhưng uy áp phát ra trên thân kiếm vẫn làm cho Diệp Trường Sinh cảm thấy nguy hiểm.

Mặc dù thanh kiếm rỉ sét, nó cũng có thể giết người.

Linh hồn trong kiếm này đúng là Linh tổ.

Bang.

Kiếm lớn run rẩy phát ra kiếm khí vô cùng mênh mông, giống như sóng giận cuồn cuộn, cắn nuốt tới phía Diệp Trường Sinh.

Ý gì đây?

Vừa gặp mặt đã muốn làm ta?

Mũi chân Diệp Trường Sinh xẹt qua mặt đất, hai tay giang ra lui về phía sau, nhiều kiếm khí như vậy, nếu lãng phí há lại không tiếc sao.

Một vệt sáng xuất hiện, tháp Ngục Kiếm từ trong cơ thể bay ra, nghênh đón kiếm khí trong nháy mắt, trực tiếp cắn nuốt toàn bộ kiếm khí vào trong tháp.

Giống như một con rồng hấp thụ nước.

Kiếm lớn mở ra.

Một lão giả tóc hoa râm đi ra, thân ảnh còng xuống uốn lượn, nhìn như gần đất xa trời.

Giống như kiếm lớn rỉ sét, nhìn qua hình như không được lắm, nhưng không ảnh hưởng chút nào đến việc ông ẩn giấu mũi nhọn.

Lão giả đi từng bước từng bước về phía Diệp Trường Sinh, người sau thì thào tự nói: "Lão đầu này... Là muốn ra tay với ta sao?”

Bùm bùm.

Lão giả trực tiếp quỳ rạp xuống đất: "Bái kiến Linh chủ.”

Diệp Trường Sinh: "..."

Tiểu Thất, hắn đang quỳ với ngươi à?

Diệp Tiểu Thất bay ra từ trong cơ thể Diệp Trường Sinh, nhìn lão giả trước mắt: "Nhạc thúc, là ngươi sao?”

Nhạc lão nói: "Là lão nô, năm đó tiểu chủ rời đi, Thượng Cổ Linh Giới gặp kiếp nạn lớn, chủ nhân cũng không rõ tung tích, lão nô dời Kiếm Linh Giới đến đây, vô số năm tháng trôi qua, kiếm linh đã từng ngã xuống chỉ còn lại lão nô kéo dài hơi tàn, cho nên bọn họ gọi hô lão nô là Linh Tổ.”

"Hôm nay tiểu chủ trở về, Kiếm Linh Giới không còn Linh Tổ nữa, chỉ có Linh chủ."

Diệp Tiểu Thất trầm giọng nói: "Nhạc thúc, ngươi đứng lên đi.”

Nhạc lão nói: "Tiểu chủ, ngươi không cách nào biến ảo thành hình người sao?”

Diệp Tiểu Thất gật đầu: "Hiện tại còn chưa thể, ta từng bị thương nặng, cần chữa trị rất lâu mới có thể.”

“Thì ra là như thế!” Nhạc lão nói xong, ánh mắt chợt lóe, rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: "Tiểu chủ, nhân loại này là bằng hữu của ngươi sao?”

"Không, hắn là chủ nhân của ta." Diệp Tiểu Thất nghiêm túc nói.

Chủ nhân?

Nhạc lão hơi ngoài ý muốn, nhưng ông tin tưởng có thể được Diệp Tiểu Thất lựa chọn, chắc chắn Diệp Trường Sinh có chỗ hơn người.

"Tiểu chủ, xin mang theo chủ nhân của ngươi theo lão nô vào Kiếm Nhất Tự."

Nói đến đây, ông dừng một chút, quay đầu nhìn sang một bên: "Phục Hoàng, Linh Hoàng, truyền lệnh đi xuống, Linh chủ trở về, từ nay về sau Kiếm Linh Giới nghe theo hiệu lệnh của Linh chủ.”

"Tuân theo mệnh lão tổ."

Hai giọng nói truyền đến, Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, không phát hiện bất cứ kiếm linh nào, chúng nó hẳn là ẩn núp ở chỗ tối.

Diệp Trường Sinh nói: "Tiểu Thất, ngươi và Nhạc tiền bối nhiều năm không gặp, khẳng định có rất nhiều lời muốn trò chuyện, ta sẽ không quấy rầy các ngươi.”

"Ta đột nhiên muốn tu luyện, không biết Kiếm Linh Giới có chỗ thích hợp để tu luyện hay không."

Diệp Tiểu Thất nói: "Nhạc thúc, có chỗ thích hợp để chủ nhân tu luyện hay không?”

Nhạc lão nhướng mày kiếm, tựa tiếu phi cười nói: "Đương nhiên có, chủ nhân tiểu chủ là kiếm tu, có thể tu luyện ở bất kỳ nơi nào trong Kiếm Linh Giới.”

"Có điều, có một chỗ tuyệt đối không thể đi, đó chính là Từ Trường Kiếm Trụ, nơi đó hung hiểm vạn phần, bất kể sinh linh nào tiến vào trong đó trong nháy mắt sẽ bị nuốt chửng."

"Còn mạnh mẽ hơn từ trường mà các ngươi tiến vào Kiếm Linh Giới vô số lần, hơn nữa bên trong từ trường cất giấu kiếm khí mênh mông tràn đầu, là tồn tại có uy lực nghịch thiên."

Kiếm Linh Giới còn có chỗ tốt như vậy.

Hung hiểm một chút ta cũng không sợ.

Ta chính là thích những nơi nguy hiểm, như vậy mới kích thích.

Đúng lúc này.

Âm báo của hệ thống truyền đến bên tai: [Đinh, nhắc nhở chủ nhân, địa điểm đánh dấu mới - Từ Trường Kiếm Trụ.”

Nguyên bản muốn đi, hiện tại càng không có lý do từ chối.

Hệ thống quả thực chính là buồn ngủ đưa gối đầu, rất thích hợp, mỹ phu nhân.

Diệp Trường Sinh mở lời nói: "Nhạc tiền bối, ngươi nói Từ Trường Kiếm Trụ ở nơi nào?”

Nhạc lão giật mình nhìn Diệp Trường Sinh, có ý gì, hắn muốn đi Từ Trường Kiếm Trụ?

"Ngươi là chủ nhân của tiểu chủ, vì lý do an toàn, vẫn không nên đi Từ Trường Kiếm Trụ, thật sự quá hung hiểm."

Diệp Trường Sinh nói: "Không sao, ta chưa bao giờ đi nơi không có sự nguy hiểm.”

Nhạc lão: "..."

Ông nhìn về phía Diệp Tiểu Thất, tựa hồ đang trưng cầu ý kiến của nàng: "Nhạc thúc, phái người dẫn chủ nhân đi.”