Chương 1260: Hắc Tộc gặp nguy hiểm (2)
Hàn Vũ Cực nói: "Yên tâm, không lưu lại một người sống.”
Hắc Vân Triệt nhìn Hắc Doanh Doanh: "Hài tử, phụ thân không có bảo vệ tốt ngươi, A Cửu, lập tức dẫn tiểu thư rời đi.”
Thiên Đệ Cửu nói: "Tộc trưởng, chúng ta..."
Hắc Doanh Doanh nói: "Phụ thân, ngươi cũng không cần làm khó Thiên thúc, ta sẽ không rời đi.”
"Trận chiến này có lẽ là chuyện cuối cùng ta làm cho Hắc Tộc."
Nhìn Hắc Doanh Doanh đạp không lướt đi, chém giết về phía Hàn Đỉnh Thiên, Hắc Vân Triệt trầm giọng nói: "A Cửu, đi tìm Diệp Trường Sinh, để hắn mang Doanh Doanh rời đi.”
Thiên Đệ Cửu gật đầu: "Tộc trưởng yên tâm, ta đi ngay bây giờ.”
Thiên Đệ Cửu rời đi.
Trong lòng ông biết Hắc Doanh Doanh muốn làm gì, cũng hiểu được sự lo lắng của Hắc Vân Triệt, nếu muốn đánh bại cường giả Kỷ Nguyên Môn trước mắt, cho dù Hắc Doanh Doanh cũng phải trả một cái giá nhất định.
Cường giả Kỷ Nguyên Môn cũng không phải giấy.
Đương nhiên ngoại trừ Diệp Trường Sinh, dù sao không phải ai cũng yêu nghiệt như Diệp Trường Sinh.
Hàn Đỉnh Thiên và Từ Thiên tính toán kỹ, để đám người Ngưu Chiến Long, Long Vô Danh đi kiềm chế Diệp Trường Sinh, bọn họ nhân cơ hội diệt trừ Hắc Tộc, đạt được hố đen vũ trụ mà Hắc Tộc bảo vệ.
Thật ra không biết.
Người bọn họ phái đi đã ngã xuống, Diệp Trường Sinh tiến vào Kiếm Trụ Chi Môn, bằng không giờ phút này hắn chắc chắn ở trên chiến trường Hắc Tộc.
Giết.
Giết.
Hàn Đỉnh Thiên ra lệnh một tiếng, cường giả Kỷ Nguyên Môn xông lên, đảo nổi bắt đầu bị nổ tung từng tấc từng tấc, sụp đổ xuống.
Bởi vậy có thể thấy được thực lực của cường giả Kỷ Nguyên Môn có bao nhiêu khủng bố, ngay cả đảo nổi cũng không cách nào thừa nhận uy áp của bọn họ.
Lúc này đây, vì đánh bại Hắc Tộc, Hàn Đỉnh Thiên dốc toàn lực mà ra, không có chút giữ lại chút nào.
Bịch.
Bịch.
Hắc Vân Triệt xung phong đi đầu, mang theo uy áp vô lượng nghênh đón cường giả Kỷ Nguyên Môn, ở sau lưng ông xuất hiện một đoàn lệ khí màu đen.
Pháp tướng chân thân khủng bố xuất hiện, một ảnh khổng lồ toàn thân đen kịt xuất hiện, tay cầm một thanh trường thương màu đen, chỉ có hai mắt đỏ thẫm như lửa, nơi đi qua, bẻ gãy nghiền nát, giống như muốn phá hủy hết thảy.
Hắc Đế.
Hàn Vũ Cực liếc mắt một cái đã nhận ra ảnh lớn sau lưng Hắc Vân Triệt là Hắc Đế, từng là một siêu cường giả thời Ngũ Đế.
"Hắc Vân Triệt, không nghĩ tới ngươi còn có tạo hóa như thế, có thể đạt được truyền thừa của Hắc Đế, khó trách Hắc Tộc các ngươi có thể trở thành người bảo vệ hố đen."
Hắc Vân Triệt nói: "Bí mật của Hắc Tộc còn rất nhiều, sao các ngươi có thể biết được, đến Hắc Tộc, ta để cho các ngươi có đến mà không có về.”
Hàn Vũ Cực lạnh lùng: "Phải không? Ta không tin. Nếu bản tôn Hắc Đế ở đây, có lẽ lão phu sẽ có điều kiêng kỵ, một đạo truyền thừa mà thôi, có thể làm gì ta.”
Hắc Vân Triệt lẳng lặng nhìn Hàn Vũ Cực, giống như đang nói, ngươi thật sự có thể giả vờ bức bách, nếu bản tôn Hắc Đế ở đây, đã dọa ngươi tè ra quần rồi.
Những lời này không sai chút nào.
Phóng mắt nhìn một người trong thời đại Ngũ Đế, một thân tu vi cũng có thể tiến vào hai mươi vị trí đầu.
Hàn Vũ Cực cũng chỉ có tu vi cấp Thủy Nguyên, muốn tranh phong với Hắc Đế, căn bản ngay cả tư cách cũng không có.
Con người luôn luôn như vậy.
Lúc không có người trâu bò thì tùy tiện khoác lác, có người thì kinh ngạc một hồi.
̀m.
̀m.
Thương đen va chạm với công kích của Hàn Vô Cực, sóng khí cuồng bạo khuếch tán ra ngoài.
Hắc Vân Triệt cũng là Thủy Nguyên, khí thế khí phách lẫm liệt trực tiếp bóp nát Hàn Vũ Cực.
Ống tay áo Hàn Vũ Cức cực bay lên, đẩy lùi sóng khí và phi thạch trùng kích tới: “Đột phá đến Thủy Nguyên rồi, khó trách dám kiêu ngạo như thế.”
"Đừng quên, lão phu còn chưa phóng thích pháp tướng chân thân."
Hắc Vân Triệt đánh ra một thương, vòng xoáy mũi thương bao trùm qua, vô số mũi thương thần văn tràn ngập trên hư không.
Ông mới mặc kệ lão ta thả hay không thả pháp tướng chân thân, chính là một chữ giết, có được truyền thừa Hắc Đế, khí phách đế vương đối ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của ông.
Thương tu và kiếm tu có một điểm chung, đó chính là thà chết không khuất phục, một chút hàn quang đến trước, sau đó không còn đường lui.
Nhìn mũi thương xuyên qua trước mắt, khóe miệng Hàn Vũ Cực giương lên ý cười lạnh như băng, hai chân đạp không, vầng sáng dưới chân khuếch tán ra ngoài.
Cái lạnh đến tận xương bao trùm, bão tuyết xuất hiện đầy trời, tuyết rơi dày đặc, một nam tử áo trắng xuất hiện đạp tuyết mà đến.
Đây chính là pháp tướng chân thân của Hàn Vũ Cực.
Không có sự khí phách của Hắc Vân Triệt nhưng lại tản ra cái lạnh cực hạn, theo hơi thở bắt đầu lan tràn, tiên khung bị đóng băng trong nháy mắt.
Lão đầu này... Thô bạo, thích giế chóc, vô cùng hung tàn.
Theo pháp tướng chân thân phóng thích ra, hàn khí vô biên lan tràn, ngay cả tu sĩ Kỷ Nguyên Môn cũng bị đóng băng lại.