Chương 1289: Nam nhân này không đứng đắn (2)
Thân thể Long Thiên Chính run lên, nhanh như chớp thu hồi bình ngọc rồi rời đi, trong lòng vẫn tràn ngập hồ nghi như trước.
Nhiều năm như vậy hắn ta thu thập vô số chí bảo, mục đích chính là để tăng lên tu vi, nhưng đều có hiệu quả rất ít.
Cho nên, hắn ta không tin Diệp Trường Sinh ban cho hắn ta bình ngọc thật sự có thể để cho hắn ta đột phá.
...
Phủ Thành chủ.
Long Thiên Chính trở về.
Một lão giả khom người vái chào: "Hồi Thành chủ, Vũ Thành chủ đang chờ ở Thiên Điện.”
Long Thiên Chính nói: "Nói cho nàng biết, ta bế quan.”
Lão giả vội vàng nói: "Thành chủ thật sự không gặp sao?”
Lúc này.
Long Thiên Chính đã tập trung tinh thần ở trên bình ngọc, nào có thời gian phản ứng Vũ Khuynh Tiên, hơn nữa, muốn để cho hắn ta đi đối phó Diệp Trường Sinh và Ngao Hoàng, thật sự xem hắn ta ngu ngơ sao?
Đừng nghĩ rằng có chút sắc đẹp thì ngươi có thể muốn làm gì thì làm.
Thật ra không biết.
Hiện tại hắn ta đã di tình biệt luyến, không thích hoa đào, hoa cúc vui vẻ.
Lão giả nhìn theo Long Thiên Chính rời đi, đầu óc mơ hồ: "Thành chủ hôm nay làm sao vậy? Không giống như trước đây.”
Nếu trong quá khứ, chỉ cần Vũ Khuynh Tiên đến, Long Thiên Chính bận rộn đến đâu cũng đi gặp nàng ta, hai người chỉ thương lượng chuyện quản lý thành Vạn Long cũng sẽ hao phí ba ngày ba đêm.
Thật sự là hai vị Thành chủ tốt, lúc nào cũng vì thành trì phát triển mà cố gắng.
Phủ Thành chủ.
Long Thiên Chính đi tới một tòa mật thất, khoanh chân ngồi, chậm rãi mở bình ngọc trong tay ra, trong lúc nhất thời, linh khí nồng đậm tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.
Đây là...
Môi hắn ta run rẩy, không thể tin nhìn bình ngọc, chính mình hao phí bao nhiêu năm tháng cũng chưa từng tìm được linh dịch cực phẩm như thế.
Diệp Trường Sinh tiện tay lấy ra.
Long Thiên Chính tin chắc rằng sử dụng linh dịch trước mắt nhất định có thể đột phá cấp bậc, nguyên bản trong lòng hắn ta còn có một tia ảo tưởng.
Giờ khắc này, hoàn toàn tan vỡ.
Bởi vì hắn ta biết Ngao Hoàng nói câu kia tuyệt đối không phải là nói giỡn, nếu dùng linh dịch của Diệp Trường Sinh mà không giúp hắn làm việc.
Phủ Thành chủ bị san bằng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Cười.
Cười rất vui vẻ.
Long Thiên Chính đột nhiên có ý nghĩ mới, chẳng qua mình chỉ đồng ý với Diệp Trường Sinh sẽ dẫn hắn đi tới nơi trong bức tranh đã đạt được một bình linh dịch siêu cấp.
Như vậy... Nếu hắn ta trung thành với Diệp Trường Sinh, có thể đạt được chỗ tốt vô lượng hay không?
Phải, chắc chắn có thể.
Khẳng định ý nghĩ của mình, hắn ta giơ tay lên đưa linh dịch vào trong miệng, linh khí mênh mông cuồn cuộn đi khắp trong kỳ kinh bát mạch.
Muốn đột phá.
Cảm giác này vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.
Rất lâu chưa từng có, thật sự khiến người ta hoài niệm.
Rốt cuộc Long Thiên Chính hiểu được vì sao cường giả như Ngao Hoàng lại trung thành với Diệp Trường Sinh.
Con người này có ít đồ.
...
Phía bên kia.
Thiên viện của phủ Thành chủ.
Vũ Khuynh Tiên không đợi được Long Thiên Chính, nhìn lão giả chậm rãi mà đến: "Thành chủ còn chưa trở về sao?”
Lão giả lạnh nhạt nói: "Đã trở lại, có điều, đã bắt đầu bế quan.”
Bế quan?
Vũ Khuynh Tiên nhíu mày, Long Thiên Chính cũng không nhiệt tình tu luyện, thế mà lựa chọn bế quan.
Điều này rõ ràng là không muốn gặp nàng ta.
Vốn định lợi dụng Long Thiên Chính đi gây áp lực cho Ngao Hoàng, hiện tại xem ra Long Thiên Chính không còn dùng được, vẫn cần chính mình suy nghĩ biện pháp.
Mặc dù như thế, trong lòng nàng ta vẫn tràn ngập nghi hoặc, vì sao Long Thiên Chính muốn bế quan?
Ngang.
Ngang.
Hai tiếng rồng ngâm vang vọng khắp đỉnh bầu trời, long uy khủng bố bao trùm tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.
Vũ Khuynh Tiên theo tiếng nhìn lại, khuôn mặt thay đổi: "Hắn đột phá?”
Tại sao lại như vậy?
Rốt cục hiểu được, vì sao Long Thiên Chính không đến gặp nàng ta, thì ra là vội vàng đột phá.
Bọn họ quen biết bao nhiêu năm, Long Thiên Chính vẫn bị kẹt ở Thủy Nguyên tầng thứ ba, vì sao đi một lần đến phủ đệ Ngao Hoàng phủ đệ đã bắt đầu đột phá.
Trong đó có gì kỳ lạ.
Vũ Khuynh Tiên tựa hồ nghĩ tới cái gì đó.
Nàng ta không dừng lại quá nhiều, xoay người đi ra ngoài phủ Thành chủ.
Giờ khắc này.
Một cảm giác nguy cơ đánh úp toàn thân, Vũ Khuynh Tiên có một loại dự cảm không lành.
...
Ngao Hoàng bá đạo mà đứng, cung điện dưới chân bay thẳng lên bầu trời, dõi mắt nhìn ra xa, nhìn về phía phủ Thành chủ.
Đột phá.
Cho dù dùng linh dịch Thiếu chủ ban cho ngươi, ngươi còn không chịu nổi một kích như thế.
Không biết từ khi nào, Diệp Trường Sinh xuất hiện bên cạnh hắn: "Lão Ngao, Thành chủ này không được, tư chất quá kém.”
Ngao Hoàng lạnh nhạt nói: "Thiếu chủ, không phải ai cũng ưu tú như chúng ta.”
Diệp Trường Sinh: "..."
Nói một chút tật xấu không có, hắn lại không nói nên lời.
Ngao Hoàng nhìn Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ đến đây là muốn hỏi, nửa tháng sau, thành Vạn Long sẽ xảy ra chuyện lớn gì đúng không?”