Chương 1294: Sinh linh thần bí

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1294: Sinh linh thần bí

Trong nháy mắt, hắn ta cảm thấy mình bị sỉ nhục rất lớn.

Ta rất yếu?

Ngay khi hắn ta chuẩn bị hỏi, Vũ Khuynh Tiên đã biến mất không thấy: "Nói ta yếu, cũng không biết là ai yêu ta chết đi sống lại.”

Phía bên kia.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh ngừng lại, ánh mắt đề phòng nhìn về phía trước, hắn nhận thấy được một hơi thở nguy hiểm.

Nơi này lại có sinh linh mạnh mẽ như vậy.

Trên đỉnh núi.

Diệp Trường Sinh đứng ngạo nghễ, mặc cho gió thổi tàn sát bừa bãi trên người, dưới thần thức bao phủ, phát hiện tu sĩ tiến vào bí cảnh Thần Long không ai dám tới gần nơi này.

Khu vực cấm?

Có hơi thở sinh linh mạnh mẽ nhưng hắn không cách nào xác định là nhân loại, hay là thần thú.

Đúng lúc này.

Thân ảnh Vũ Khuynh Tiên xuất hiện sau lưng Diệp Trường Sinh, kẻ địch gặp mặt hết sức đỏ mắt, nàng ta không chút do dự trực tiếp phát động tấn công.

Công kích bất thình liệt rơi xuống, Diệp Trường Sinh đã phát hiện hơi thở của Vũ Khuynh Tiên từ lâu, xoay người tiện tay vung lên, sóng khí khủng bố như sóng biển.

̀m.

̀m.

Tiếng nổ vang lên, sóng khí kinh khủng khuếch tán ra ngoài san bằng dãy núi bốn phía.

Diệp Trường Sinh vẫn đứng ngạo nghễ trên đỉnh núi như trước, ánh mắt sắc bén rơi vào trên người Vũ Khuynh Tiên: "Cô nương, ngươi làm như vậy rất nguy hiểm.”

Vũ Khuynh Tiên tức giận nói: "Nguy hiểm, ta muốn giết ngươi.”

Diệp Trường Sinh nói: "Giết ta, có phải ngươi đánh giá quá cao chính mình hay không?”

Nữ nhân bây giờ nguy hiểm như vậy sao?

Động một chút là muốn tính mạng hắn, bắt nạt người cũng phải nhìn đối tượng, hắn giống như là người dễ bị bắt nạt như vậy hả?

Bịch.

Bịch.

Một đạo lại một đạo công kích rơi xuống, đánh về phía Diệp Trường Sinh, sắc mặt người sau trầm xuống, thân ảnh biến mất tại chỗ.

Kiếm quang chém không, vô biên vô tận.

Người kiếm hợp nhất?

Vũ Khuynh Tiên nhìn về phía kiếm quang bắn tới, sắc mặt hơi biến đổi, trong lòng vô cùng hoảng sợ, rõ ràng chỉ có tu vi cấp Bổ Thiên, vì sao có thể ngăn cản được công kích của nàng ta?

Xuy.

Xuy.

Một kiếm quang diệu vạn trọng thiên, trời mở một đường, sinh linh tịch diệt.

Diệp Trường Sinh từ trong kiếm quang đi ra, vân đạm phong khinh, ngược lại thân ảnh Vũ Khuynh Tiên bay ngược ra ngoài, lân giáp trên người nàng ta nổ tung, máu tươi nhuộm đỏ tay áo.

Nhìn qua càng lúc càng dữ tợn khủng bố, kiếm khí vừa đi mấy vạn dặm, chúa tể phương thế giới này.

Đúng lúc này.

Một giọng nói tràn ngập uy áp từ cửu thiên hạ xuống: "Dám quấy rầy sự thanh tu của ta, các ngươi thật to gan.”

Âm thanh vang vọng khoảng không, chấn nhiếp lòng người.

Diệp Trường Sinh nhìn Vũ Khuynh Tiên bay ngược ra ngoài, xoay người nhìn về phía sau lưng, sóng khí ngập trời bao trùm tới khiến hắn lui về phía sau vài bước.

Vũ Khuynh Tiên gian nan ổn định thân thể tàn phá, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, kinh hồn chưa định, nhận thấy được hơi thở từ sâu trong bí cảnh truyền đến, vội vàng xoay người chạy trốn.

Diệp Trường Sinh và nàng ta hoàn toàn trái ngược, di chuyển tới phía âm thanh truyền đến, đây là biết rõ núi có hổ còn đi đến?

Không, chính là muốn đi xem một chút, người nào bá đạo như vậy.

Nếu đã tới, há có lý rời đi?

Kỳ quái xảy ra, ngay khi hắn đi về phía trước, uy áp bao phủ trong hư không biến mất.

Có ý gì đây?

Đây có phải là hoan nghênh hắn đến không?

...

Phía bên kia.

Vũ Khuynh Tiên kéo thân thể tàn phá xuất hiện, lại một lần nữa buông xuống bên người Long Thiên Chính, người sau nói: "Đây là làm sao vậy, bị thương nghiêm trọng như vậy?”

Đây không phải là biết rõ còn cố hỏi sao?

"Ngươi tốt nhất không nên nói chuyện, nếu không, ngươi sẽ hối hận." Vũ Khuynh Tiên lạnh lùng nói.

Sắc mặt Long Thiên Chính trở nên cực kỳ khó coi: "Ngươi nói chuyện với ta như vậy, sẽ không sợ ta ra tay với ngươi sao?”

Võ Khuynh Tiên nói: "Ta là người của Kỷ Nguyên Môn, ngươi dám ra tay với ta sao?”

Long Thiên Chính nói: "Ít dùng Kỷ Nguyên Môn để áp chế ta, cho dù ta chém giết ngươi, ngươi cảm thấy Kỷ Nguyên Môn sẽ vì ngươi mà ra tay với thành Vạn Long hả?”

Sát khí.

Vũ Khuynh Tiên nhận thấy sát ý trên người Long Thiên Chính, thân ảnh chợt lóe, vội vàng chạy về phía bên ngoài bí cảnh.

Nàng ta chỉ muốn sống.

Chỉ cần rời khỏi bí cảnh, nguy hiểm sẽ được hóa giải.

Bởi vì bên ngoài có người của nàng ta tiếp ứng.

Long Thiên Chính nhìn bóng lưng Vũ Khuynh Tiên rời đi, cười lạnh một tiếng: "Dám kiêu ngạo ở trước mặt ta, thật cho rằng ta không dám ra tay?”

Người ta thường nói, Diêm Vương dễ chọc, tiểu quỷ khó chơi.

Giờ phút này Long Thiên Chính là tiểu quỷ.

Vũ Khuynh Tiên cũng biết rõ điểm này, cho nên nàng ta mới không dám dừng lại chút nào.

Giờ khắc này, Long Thiên Chính ít nhiều có chút kiêu ngạo, không đúng, có chút bộ dáng tiểu nhân đắc chí.

Vực sâu bí cảnh.

Diệp Trường Sinh đi từng bước về phía trước, rõ ràng cảm giác được cách sinh linh càng ngày càng gần, đối phương tựa hồ một mực chờ hắn.