Chương 1296: Do ta ngu xuẩ
Xả thân thủ nghĩa, không được sao?
Ta vì Thiếu chủ, cam nguyện hy sinh.
Ngao Hoàng lời ít ý nhiều, bộ dáng vô cùng nghiêm túc.
Ngao Thiên Hùng gật đầu: "Vậy ngươi đi đi, ta có thể giúp ngươi tiến vào bí cảnh.”
Ngao Hoàng: "..."
Bịch.
Thân ảnh hắn chợt lóe, vọt tới bí cảnh: “Giúp ta mở bí cảnh ra!”
Ngao Thiên Hùng trăm triệu lần không nghĩ tới Ngao Hoàng thật sự muốn tiến vào bí cảnh, thân ảnh chợt lóe, vội vàng đuổi theo.
Có thể thấy được, hai người chủ tớ bọn họ có tình cảm thật sự.
Vũ Khuynh Tiên thấy hai người Ngao Hoàng muốn tiến vào bí cảnh, quay đầu nhìn về phía Thành Thiên Tú: "Trưởng thành lão, chúng ta còn không ra tay sao?”
Thành Thiên Tú nói: "Tiếp tục chờ.”
Vũ Khuynh Tiên hơi sốt ruột: "Thành trưởng lão, một mực chờ đợi, Diệp Trường Sinh sẽ đạt được truyền thừa bí cảnh, chúng ta sẽ vô cùng bị động.”
Thành Thiên Tú lẳng lặng nhìn Vũ Khuynh Tiên, giống như lại nói, ngươi đang dạy ta làm việc?
"Hai Long Cách chọn Diệp Trường Sinh làm chủ, ngươi biết đáng sợ bao nhiêu không?"
"Còn có đạo kiếm khí kia.. khủng khiếp đến mức nào, ngươi biết không?”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Được rồi, ngươi quá yếu, không phát hiện được Diệp Trường Sinh đáng sợ, cho nên ta không trách ngươi.”
Vũ Khuynh Tiên: "..."
Thành Thiên Tú lại nói: "Ngoại trừ hai cường giả trước mắt này ra, uy hiếp thật sự là ở bí cảnh, hơi thở của người nọ quá mạnh, cho dù ta cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
"Hắn đã đi về phía Diệp Trường Sinh, chúng ta chỉ có thể tiếp tục chờ, trước tiên xem quan hệ của người này với Diệp Trường Sinh."
Lão ta không liều lĩnh.
Kỷ Nguyên Môn trù tính đại sự nhiều năm, trải qua vô số sóng gió, Thành Thiên Tú có tư cách kiêu ngạo, nhưng lão ta cũng biết đạo lý làm người phải khiêm tốn.
Đừng nói phóng tầm mắt vào vũ trụ, cho dù là bên trong Kỷ Nguyên Môn, người mạnh mẽ hơn lão ta cũng có rất nhiều.
Khiêm tốn không phải sợ.
Sinh mệnh mới lâu dài.
Đó là tất cả các triết lý của cuộc sống.
Vũ Khuynh Tiên trầm mặc không nói.
Trong bí cảnh.
Diệp Trường Sinh thu Hồng Mông Long Cách, Tử Khí Long Cách, Doanh Long Kiếm Khí vào trong hệ thống, trong lúc nhất thời, hệ thống đưa ra tin tức phân tích.
Nhưng hắn căn bản không có thời gian nhìn, ngay phía trước trong sương mù mờ mịt, một bóng người đi tới.
Tiên khí mênh mông, tựa như người trong tranh.
Tuy rằng áo màu trắng xanh hơi cũ nát, nhưng khó nén khí chất ngạo nhân của hắn.
Diệp Trường Sinh nhìn nam tử, ánh mắt rơi vào trên đao chém củi của hắn, trong lòng tràn ngập nghi hoặc, tu vi người này mạnh mẽ như vậy, vì sao cam nguyện bị phong ấn ở bí cảnh Thần Long.
Nam tử áo trắng xuất hiện ở trước mặt Diệp Trường Sinh, lẳng lặng đánh giá hắn hồi lâu: "Đi theo ta.”
Diệp Trường Sinh giật mình: "Vậy thì đi thôi."
Nam tử áo trắng nói: "Ngươi không sợ ta giết ngươi sao?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười, di chuyển đi về phía trước, nam tử áo trắng sau lưng khẽ thở dài một tiếng, lẩm bẩm, là ta ngu xuẩn.
Nếu như hắn muốn giết Diệp Trường Sinh, trực tiếp ra tay là được, cần gì phải dẫn hắn rời đi?
Có điều, tâm tình tiểu tử này quá tốt.
Lâm nguy không sợ, xử sự không sợ hãi.
Hạt giống tốt.
Hắn ở bí cảnh chờ vô số năm tháng, rốt cục có một tu sĩ tới miễn cưỡng khiến hắn hài lòng.
Hai người cưỡi gió mà đi, đi vào chỗ sâu trong bí cảnh.
Nhìn tất cả những cảnh này.
Vẻ mặt bốn người Ngao Hoàng, Ngao Thiên Hùng, Thanh Thiên Tú, Vũ Khuynh Tiên kinh ngạc, nam tử áo trắng muốn dẫn Diệp Trường Sinh đi nơi nào?
Xem ra hắn không có ý định ra tay với Diệp Trường Sinh.
Vũ Khuynh Tiên nói: "Thành trưởng lão, hắn và Diệp Trường Sinh ở một chỗ?”
Thành Thiên Tú nói: "Người ưu tú, đi đến đâu cũng có duyên, nếu không phải Diệp Trường Sinh nhiều lần làm hỏng đại nghiệp của Kỷ Nguyên Môn ta, lão phu thật muốn hắn gia nhập Kỷ Nguyên Môn.”
"Không thấy nhiều thiếu niên yêu nghiệt như vậy ở thời đại này."
Vũ Khuynh Tiên không nghĩ tới Thành Thiên Tú lại động lòng yêu người tài, cho dù nàng ta có trăm ngàn không muốn, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài.
Thành Thiên Tú lại nói: "Tiếp tục chờ, Diệp Trường Sinh luôn có lúc đi ra, có điều trước đó, ta muốn truyền tin tức về.”
Ngay sau đó.
Lòng bàn tay lão ta xuất hiện một con huyền điểu trong suốt lấp lánh, tiện tay vung lên, huyền điểu lên như diều gặp gió, biến mất trên đỉnh tiên khung.
....
Phía bên kia.
Diệp Trường Sinh và nam tử áo trắng xuất hiện dưới một thác nước, người sau trầm giọng nói: "Lão phu dẫn ngươi đến đây là có một chuyện nói cho ngươi biết.”
"Tiền bối cứ nói đừng ngại."
Nam tử áo trắng lại nói: "Nơi này cất giấu một bảo tàng vũ trụ, cũng là chí bảo của chủ nhân ta, ngươi tự mình đi tìm đi.”
Trong lòng Diệp Trường Sinh hoảng sợ, nam tử áo trắng trước mắt mạnh mẽ như thế, vậy chủ nhân của hắn có thực lực gì?
“Tiền bối, chẳng lẽ ngươi không biết bảo tàng ở nơi nào sao?”