Chương 1300: Vũ trụ đệ nhất đao (2)
"Chớ phí nước miếng, không phải Kỷ Nguyên Môn phái ngươi tới là để giết ta sao?"
“Đến, động thủ đi!”
Mí mắt Thành Thiên Tú muốn nứt ra, trong mắt lộ ra ngọn lửa tức giận, nếu như không phải kiêng kị sự tồn tại của Tiêu Huyền, lão ta căn bản sẽ không nói nhảm với Diệp Trường Sinh một câu.
"Các hạ, đây là ân oán giữa Kỷ Nguyên Môn và Diệp Trường Sinh chúng ta, kính xin các hạ không nên nhúng tay vào."
Tiêu Huyền trầm mặc không nói, một bên, Diệp Trường Sinh mở miệng nói: "Hắn là huynh trưởng của ta, các ngươi có việc cũng có thể tìm hắn.”
“Đúng, có thể tìm ta!” Tiêu Huyền phụ họa, vẫn rất nể mặt: "Kỷ Nguyên Môn, ta chưa từng nghe nói qua, rất mạnh sao?”
Diệp Trường Sinh nói: "Huynh trưởng, Kỷ Nguyên Môn chính là tông môn nhỏ bình thường, một chút cũng không mạnh, ngươi đừng lo lắng.”
Tiêu Huyền gật đầu: "Ta cảm thấy cũng đúng, dù sao ta chưa từng nghe nói qua.”
Thành Thiên Tú: "..."
Mặc dù trong lòng lão ta phẫn nộ vạn phần, nhưng vẫn mạnh mẽ áp chế lửa giận, nói với chính mình không thể xúc động.
Tiêu Huyền rất mạnh, không dám vọng động.
Lúc trước truyền tin tức trở về Kỷ Nguyên Môn, vốn tưởng rằng tông môn sẽ phái cường giả như Võ Cô Độc đến đây, ai ngờ chỉ là phái tới cho lão ta trăm tên tu sĩ đời thứ hai.
Những người này rất mạnh mẽ.
Lại không cách nào so sánh với cường giả như Tiêu Huyền.
Cho nên trận chiến này bọn họ hầu như không có phần thắng.
Im lặng trong chớp mắt.
Thành Thiên Tú nhìn về phía Tiêu Huyền: "Các hạ là huynh trưởng của Diệp Trường Sinh, chẳng lẽ là một trong Hình Thiên Thất Kiếm?”
Tiêu Huyền lắc đầu, vẻ mặt thất vọng: "Tu vi của ngươi không được, ánh mắt cũng không dùng được, ta rõ ràng là đao tu, vậy mà ngươi cũng có thể nhìn thành kiếm tu.”
Đao tu?
Thành Thiên Tú lại nói: "Không biết các hạ có thể nói tên hay không?”
"Chém người tài, Tiêu Huyền." Tiêu Huyền lạnh nhạt nói, theo đó lại nói: "Quên đi, chắc chắn danh hiệu này ngươi chưa từng nghe qua, ta lại nói cho ngươi biết một cái.”
"Vũ trụ đệ nhất đao, Tiêu Huyền."
Thành Thiên Tú khom người một cái: "Không biết các hạ ở đây, cáo từ!”
Dứt lời.
Lão ta xoay người rời đi, tốc độ vô cùng nhanh.
Điều này...
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Tiêu Huyền: "Huynh trưởng, có thể nha, một cái danh hiệu cũng dọa bọn họ đi.”
Tiêu Huyền nói: "Thật ra, ta còn có một danh hiệu còn mạnh mẽ hơn Vũ trụ đệ nhất đao, ta cũng không biết xấu hổ đề cập ở trước mặt hắn, bởi vì hắn không xứng.”
Diệp Trường Sinh giật mình: "Huynh trưởng, còn có danh hiệu khác?”
Tiêu Huyền gật đầu: “Cốc chủ Vũ Trụ Tàng Binh Cốc, tất cả thần binh siêu phàm trong vũ trụ đều đi ra từ Tàng Binh cốc.”
Trâu bò.
Tiêu Huyền đã trâu bò như vậy, Yến Bắc Phi kia... Càng trâu bò đến mức độ nào.
Nghĩ tới đây, trong lòng Diệp Trường Sinh vui vẻ nở hoa, nhất định phải tìm thời gian nghiên cứu thật kĩ bảo tàng mà Yến Bắc Phi lưu lại.
Tiêu Huyền nói: "Trường Sinh, không phải ở bí cảnh ngươi nói cho ta biết, căn bản không cần để những kẻ địch này vào mắt sao?”
Diệp Trường Sinh nghiêm trang: "Ta chính là không để bọn họ ở trong mắt, có huynh trưởng ở đây, ta sợ ai?”
Tiêu Huyền: "..."
Tính cách Diệp Trường Sinh hơi vô lại, cho dù hắn biết rõ bị Diệp Trường Sinh lợi dụng, nhưng chính là tức giận không nổi.
Cái này không có bất kỳ quan hệ gì với Trụ Hà thần thủy, chỉ đơn thuần thích tính cách của hắn.
Thành Vạn Long.
Bên trong phủ đệ của Ngao Hoàng.
Diệp Trường Sinh dẫn theo Tiêu Huyền đi tới hậu viện: "Huynh trưởng, đi tới nơi này cũng giống như đến nhà mình, không cần có bất kỳ câu nệ nào.”
"Kế tiếp, ta có thể phải bế quan một đoạn thời gian, huynh trưởng trước tiên quen thuộc hoàn cảnh."
Tiêu Huyền gật đầu: "Ngươi bế quan đi.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Trường Sinh, trước khi ngươi bế quan, có thể cho ta chút Trụ Hà thần thủy hay không?”
"Ta cũng muốn bế quan."
Diệp Trường Sinh nói: "Huynh trưởng, tu vi của ngươi đã mạnh như vậy mà còn muốn bế quan?”
Tiêu Huyền nói: "Võ đạo vĩnh viễn không có kết thúc, chỉ có không ngừng cố gắng tu luyện, mới có thể thành công.”
"Mặt khác, tu sĩ ở giới này quá yếu, ta thật sự không tiện ra tay, vì ở lại bên người ngươi, ta phải tự mình phong ấn tu vi, thật sự quá khó khăn."
"Huynh trưởng không cần như thế." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Huynh trưởng, ta dẫn ngươi đi một chỗ.”
Ngay sau đó.
Hai người xuất hiện trong Thương Khung Thần Cung, Tiêu Huyền quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Có thể, một tòa tiểu thế giới, còn có hai hố đen vũ trụ.”
"Trường Sinh, tiểu thế giới này của ngươi rất lợi hại, mạnh mẽ hơn thế giới bên ngoài nhiều lắm."
“Qua loa!” Diệp Trường Sinh trầm giọng, tiện tay vung lên, Thần tháp Tử Dương từ trong cơ thể bay ra: "Huynh trưởng, ta dẫn ngươi đi, ở trong tháp này.”
Thần tháp Tử Dương?
Tiêu Huyền chấn động không thôi, đánh giá Diệp Trường Sinh: "Sao tháp này có thể ở trên người ngươi, nếu ta không nhớ lầm, vật này hẳn là đứng đầu thần vật cấm kỵ vũ trụ.”