Chương 1313: Vũ trụ đệ nhất kiếm (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1313: Vũ trụ đệ nhất kiếm (2)

Ầm.

Tiếng nổ vang lên, Hiên Viên Bác hóa thành bột mịn.

Thủ đoạn sắc bén, một chút cũng không dây dưa.

Trong hư không, chỉ còn lại Hạo Huyền Lăng ở trong không khí ngổn ngang.

Đầy ý chí mà đến, vốn tưởng rằng có thể lấy được đầu của Diệp Trường Sinh, đạt được hố đen vũ trụ trên người hắn.

Sự tình biến ảo khó lường, phát triển thành như bây giờ là điều hắn ta tuyệt đối không ngờ tới.

Tiêu Huyền búng ngón tay, một luồng linh khí xuyên qua mi tâm Hạo Huyền Lăng, linh hồn trở nên hư ảo, dần dần hóa thành hư vô.

Hạo Tộc?

Cho dù là Hạo Khung ở chỗ này, ta cũng giết hắn.

Dứt lời, Tiêu Huyền biến mất tại chỗ...

...

Thành Vạn Long.

Vùng trời.

Nhóm người Thiên Vũ, Thành Thiên Tú sợ hãi không thôi, tu vi của Diệp Trường Sinh điên cuồng tăng vọt, kiếm khí bao trùm ngập trời.

Thật đáng sợ.

Trong nháy mắt tăng lên hai cấp bậc lớn, làm sao có thể biến thái thành như vậy?

Diệp Trường Sinh bước một bước đi về phía trước, nơi đi qua, kiếm khí đập tan tiên khung: “Vũ trụ đệ nhất kiếm!”

Đây là đao phổ hắn tìm hiểu do Tiêu Huyền lưu lại, tự nghĩ ra kiếm pháp, đặt tên là Vũ trụ đệ nhất kiếm.

Kiếm khí che khuất bầu trời, kiếm lớn chỉ trời hóa thành thực chất, chém vào trên người mấy người Thiên Vũ.

Tiên khung bị chôn vùi, giống như tận thế.

Một kiếm, diệt hết.

Kiếm đạo vô địch, duy ngã độc tôn.

Tay Diệp Trường Sinh cầm Tiên Trụ Kiếm, hóa thành một luồng tàn ảnh, giết vào trong đám người ngoài thành, kiếm khí khuấy động ba vạn dặm...

Không biết qua bao lâu, trên hư không không còn lại bao nhiêu bóng người, Diệp Trường Sinh cầm Cổ Kiếm, nhỏ máu ngạo nghễ đứng trên hư không.

"Còn ai nữa."

Đã lâu lắm rồi không giết chóc vui vẻ như vậy.

Hắn cảm giác hình như sát giới của mình đột phá.

Theo âm thanh quanh quẩn mà lên, hư không yên tĩnh, chỉ còn lại mấy người sợ tới mức hồn phi phách tán, giống như hóa đá.

Đúng lúc này.

Thiên Vũ đứng lên, nhìn Diệp Trường Sinh lơ lửng, quả thực chính là một chiến thần vô địch.

Vũ Trụ đệ nhất kiếm, còn gọi là kiếm vô địch.

Trong một kiếm này ẩn chứa quá nhiều áo nghĩa, thuộc tính và số mệnh kiếm đạo.

Diệp Trường Sinh nhận thấy được hơi thở của Thiên Vũ, lao xuống phía dưới, phi kiếm đầy trời bay xuống, giống như mưa rào.

Ngao Thiên Hùng đi tới bên cạnh hắn: "Diệp tiểu hữu, ngươi cũng quá mạnh rồi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Diệp tiểu hữu, không thể sử dụng vũ trụ đệ nhất kiếm vừa rồi nữa, giới này đã không chịu nổi.”

Không chịu được?

Huỷ thế giới này thì sao?

Hắn điên rồi.

Đơn giản là điên cuồng.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Ngao Thiên Hùng: "Tiền bối, một người không lưu.”

Cường giả Thượng Cổ Thần Long Tộc bắt đầu tiêu diệt toàn bộ tu sĩ trên hư không, rất nhanh, trời đất khôi phục bình tĩnh, sương máu tràn ngập che trời.

Diệp Trường Sinh trở lại bên cạnh Thái Sơ, An Lạc Nhi: "Sau này đánh nhau thì gọi ta, tướng công bảo vệ các ngươi.”

Thái Sơ nói: "Đừng để chúng ta đánh nhau, vậy chúng ta làm gì?”

Diệp Trường Sinh cười nhạt nói: "Các ngươi có thể đánh nhau với ta.”

Thành Vạn Long.

Trên thành.

Diệp Trường Sinh ngạo nghễ đứng, hai bên trái phải là Thái Sơ, An Lạc Nhi, đột nhiên một hơi thở mạnh mẽ truyền đến.

Tiêu Huyền xuất hiện trên thành, dõi mắt nhìn ra xa, nhìn về phía núi cao xa xa kéo dài không dứt: "Ta đến muộn.”

"Trường Sinh, ngươi giết những người đó?"

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ta giết.”

"Giới này ngươi đã vô địch, ta sẽ không cần lo lắng nữa." Tiêu Huyền trầm giọng nói: "Ngươi cẩn thận Hạo Tộc, đây là một tộc vô cùng mạnh mẽ.”

"Ta trở về."

“Huynh trưởng, chờ một chút!” Diệp Trường Sinh mở lời nói: "Đợi lát nữa, ta dẫn ngươi cùng nhau rời đi.”

Dứt lời.

Ba người Ngao Thiên Hùng, Ngao Đông Lăng, Ngao Tuân dẫn theo cường giả Thượng Cổ Thần Long Tộc xuất hiện ở trên thành.

Tiêu Huyền nhìn mọi người: "Cửu Long lão tổ còn đang ở Thần Long Tộc?”

Ngao Thiên Hùng lắc đầu: "Hồi tiền bối, Cửu Long tổ tiên đã rời khỏi Thần Long Tộc.”

Tiêu Huyền gật đầu: "Hắn là hy vọng của Thượng Cổ Thần Long Tộc các ngươi, hẳn là đi tới nơi rộng lớn hơn.”

Trong lòng Ngao Thiên Hùng vô cùng hoảng sợ, không nghĩ tới Tiêu Huyền lại biết Cửu Long tổ tiên của bọn họ.

Diệp Trường Sinh nhìn Ngao Thiên Hùng: "Dẫn theo người của ngươi, đi theo ta.”

Ngao Thiên Hùng hơi giật mình: "Diệp tiểu hữu muốn dẫn chúng ta tới nơi nào.”

"Đi rồi ngươi sẽ biết." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, quay đầu nhìn về phía Thái Sơ: "Hai vị nương tử, các ngươi về phủ trước.”

Thần Cung mở ra, màn sáng xuất hiện như cánh cửa kết giới.

Diệp Trường Sinh nói: "Huynh trưởng, chư vị tiền bối, cùng nhau đi vào đi.”

Mọi người theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh, tiến vào trong Thần Cung, ngau sau đó, bọn họ bị một màn trước mắt làm cho chấn động.

Tiêu Huyền nói: "Trường Sinh, không nghĩ tới ngươi còn có tiểu thế giới hoàn mỹ như vậy.”

“Huynh trưởng chê cười, ta cảm thấy rất bình thường!” Diệp Trường Sinh nói xong, quay đầu nhìn về phía Ngao Thiên Hùng: "Tiền bối, không phải ngươi muốn biết hố đen vũ trụ ở nơi nào sao?”