Chương 1326: Thăng cấp Thương Khung Thần Cung (3)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1326: Thăng cấp Thương Khung Thần Cung (3)

Diệp Trường Sinh gật gật đầu, tiện tay vung lên, Thương Khung Thần Cung mở ra, một bóng dáng xinh đẹp bay ra, áo trắng như tuyết, da như mỡ đông, tựa như tiên nữ vô cùng thánh khiết.

Người tới không phải ai khác, chính là Diệp Yêu Nhi.

Từ khi nàng có được Băng Linh Căn, bắt đầu tu luyện khí hàn băng, khí chất càng tăng lên.

Khí chất lạnh như băng, từ chối người ngoài ngàn dặm.

Giống như một đóa hoa sen nở rộ trong tuyết.

Diệp Yêu Nhi hơi cúi người: "Gặp qua Thiếu chủ.”

Diệp Trường Sinh nói: "Yêu Nhi, nơi này là linh khí thuộc tính băng, rất có trợ giúp cho tu vi cuả ngươi.”

Diệp Yêu Nhi vội vàng nói: "Tạ Thiếu chủ ban thưởng.”

Dứt lời.

Mũi chân nàng chạm xuống mặt đất, vạt áo phiêu dật như tiên, vọt tới khí hàn băng phía trước.

Hàn khí như rồng quanh quẩn trên người Diệp Yêu Nhi, điên cuồng tràn vào trong cơ thể nàng, theo đó hơi thở trên người nàng nhanh chóng tăng vọt lên.

Giọng nói của Diệp Yêu Nhi truyền đến: "Thiếu chủ, ta phát hiện Thập Vạn rồi, hắn bị đóng băng lại.”

Bốn người Diệp Trường Sinh tiến lên, nhìn về phía trước, phát hiện Diệp Thập Vạn bị đóng băng, hàn băng óng ánh sáng long lanh, lôi đình màu tím chạy tán loạn.

Thấy vậy.

Hắn chỉ búng lên, một thần hỏa bay ra, chui vào trên người Diệp Thập Vạn, theo đó có một tiếng vỡ vụn truyền ra.

Phanh.

Hàn băng trên người Diệp Thập Vạn bị nghiền nát, nội liễm hơi thở, quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh, lôi ẩn thú trên vai phát ra tiếng kêu bén nhọn.

"Thiếu chủ, phát hiện một linh hồn mạnh mẽ nên đuổi theo đến đây, biến mất không thấy đâu."

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Linh hồn gì?”

Diệp Thập Vạn nói: "Hồi Thiếu chủ, ta không biết, nhưng Lôi Ẩn Thú vẫn luôn kêu, chứng tỏ linh hồn kia là chí bảo, cho nên ta đuổi theo.”

Nghe tiếng.

Diệp Trường Sinh dõi mắt nhìn ra xa, nhìn về phía vực sâu, thần thức bao trùm, đích xác phát hiện một hơi thở sinh linh.

Thái Sơ nói: "Tướng công, ta nhận ra hơi thở của nó, cảm giác rất quen thuộc, giống như đã từng quen biết.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đi, đi vào xem một chút!”

Diệp Thập Vạn vội vàng nói: "Thiếu chủ, càng đi sâu vào hàn khí càng mạnh, rất dễ bị đóng băng.”

Diệp Yêu Nhi phụ họa: "Thiếu chủ, khí hàn băng nơi này quá mạnh, trong thời gian ngắn ta không cách nào cắn nuốt toàn bộ, nếu dùng thần hỏa phá hủy nó thì quá lãng phí.”

Diệp Trường Sinh trầm mặc trong chớp mắt, tâm thần khẽ động: [Hệ thống, không nhắc nhở đánh dấu ở nơi này sao?]

[Chủ nhân, ngươi nghĩ hay nhỉ.]

Diệp Trường Sinh lại nói: [Thật sự không thể đánh dấu được?]

Hệ thống nói: [Không.]

Xem ra con đường đánh dấu này là không thể thực hiện, chỉ có thể làm như vậy...

Ngay sau đó.

Hắn mở ra Thương Khung Thần Cung, chuẩn bị thu toàn bộ hàn băng trước mắt vào trong Thần Cung: [Lập tức thăng cấp Thương Khung Thần Cung.]

Dứt lời, ánh sáng vàng mênh mông vô tận xuất hiện, mọi người giống như tắm rửa trong thần huy.

Thần Cung thăng cấp, không gian lần thứ hai kéo dài vô tận.

Bên trong Thần Cung, mọi người vô cùng chấn động, không rõ ràng, tò mò rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đúng lúc này.

Một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã xảy ra.

Thương Khung Thần Cung bắt đầu cắn nuốt không gian hàn băng trước mắt, ngay cả cột sáng lao thẳng vào tiên khung vào giờ khắc này cũng rất nhanh đáp xuống.

Trong phút chốc, không gian hàn băng và trụ sáng biến mất không thấy, tất cả đều bị cắn nuốt tiến vào trong Thần Cung.

Sau khi thăng cấp, chức năng mới nhất của Thần Cung chính là có thể cắn nuốt vạn vật vạn linh trên thế gian.

Nhìn không gian hàn băng biến mất trước mắt, ánh mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người Diệp Yêu Nhi: "Yêu nhi, không gian hàn băng đã tiến vào Thần Cung, ngươi vào từ từ tu luyện đi!”

Diệp Yêu Nhi vô cùng chấn động: "Đa tạ Thiếu chủ.”

Diệp Trường Sinh không biết những linh khí hàn băng này có thể làm cho tu vi của Diệp Yêu Nhi tăng lên bao nhiêu, nhưng hắn biết không có một năm rưỡi thì không thể cắn nuốt toàn bộ.

Không còn hàn khí đóng băng, mọi người theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh, đi vào chỗ sâu nhất.

Đang di chuyển về phía trước.

Thần thức của Diệp Trường Sinh vẫn bao phủ trên người sinh linh, không biết qua bao lâu, thân ảnh mọi người đi về phía trước ngừng lại, trước mặt bọn họ xuất hiện một bóng người.

Một đứa trẻ.

Còn là nữ.

Tiểu cô nương mũm mĩm hồng hồng, da như mỡ đông, vô cùng mịn màng, nhìn qua là người vô hại.

Ánh mắt mọi người dừng trên người tiểu cô nương, Diệp Thập Vạn mở lời nói: "Thiếu chủ, nàng chính là linh hồn kia, sao lại biến thành tiểu cô nương?”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Thái Sơ: "Nương tử, chẳng lẽ nàng nói hơi thở quen thuộc là đến từ trên người nàng?”

Ánh mắt Thái Sơ lóe lên, đánh giá tiểu cô nương trước mắt, không biết từ khi nào, ở trong mắt nàng xuất hiện nước mắt trong suốt: "Thánh Linh, thật sự là ngươi sao?”

Tiểu cô nương chớp chớp mắt, kêu lên lung tung, tựa hồ cảm xúc rất kích động.