Chương 1338: Thích thì chơi, ngươi không phục? (2)
Hắn lại hơi thích linh hầu này rồi.
Người khác triệt mèo, hắn triệt khỉ, ngẫm lại cũng không tệ.
Bịch.
Thân ảnh hắn chợt lóe, đuổi theo hướng linh hầu rời đi, thu hết cảnh đẹp trên đảo vào mắt.
Theo hắn rời đi, mãnh thú vây hãm trên mặt đất đứng lên, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.
Không biết đã qua bao lâu.
Một người một khỉ đi qua toàn bộ hòn đảo.
Diệp Trường Sinh phát hiện linh hầu ngừng lại, thân ảnh bay đến bên cạnh nó, trong miệng linh hầu phát ra tiếng chi chi, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước.
Tựa hồ đang nói cho hắn biết, linh quả ở phía trước.
Diệp Trường Sinh nhìn ra xa phía trước, sương đen che trời xuất hiện, biến ảo khó lường, dữ tợn khủng bố.
Giống như ác ma chư thiên đang âm thầm dòm ngó hắn.
Giờ khắc này.
Hắn rốt cục hiểu được, nguyên nhân ngũ phương thần thú xuất hiện, hẳn là vì trấn áp ác ma trên hòn đảo này.
Vì vậy, vấn đề tới.
Làm sao linh quả như nho tím và táo đen có thể sinh trưởng ở nơi ma khí nồng đậm.
Theo sương đen che trời bao trùm lại, giống như màn đêm vĩnh hằng buông xuống, dường như linh hầu bị kinh hãi, dựa vào bên người Diệp Trường Sinh.
Diệp Trường Sinh cúi đầu nhìn lại, lạnh nhạt nói: "Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
Linh hầu kêu chi chi, nhảy lên bả vai Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, chúng ta rời khỏi nơi này trước.
Sợ quá!
Đương nhiên Diệp Trường Sinh không biết linh hầu đang nói gì, thân ảnh chợt lóe, ngược gió mà đi, nhanh chóng vọt tới phía sương đen.
Nơi càng nguy hiểm, chí bảo càng mạnh mẽ.
Nếu để cho hắn gặp phải, há lại không đi xem một chút?
Nam nhân ưu tú như hắn, đương nhiên là vượt khó mà lên.
Hiển nhiên linh hầu thật không ngờ Diệp Trường Sinh lại tới gần ma khí, sợ tới mức lông đều dựng lên.
“Ngũ phương lệnh chủ!”
"Ngũ phương lệnh chủ của thế hệ này còn quá trẻ."
Một âm thanh lạnh lẽo từ trong sương đen truyền đến, Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện một vệt khuôn mặt người xuất hiện, hai mắt như ngọn lửa, tràn ngập sát ý sắc bén.
Diệp Trường Sinh nói: "Các hạ bị chủ nhân của ngũ phương lệnh trấn áp ở đây đúng không?”
Khuôn mặt khinh thường: "Không phải, ta muốn ở đây.”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Thật sự là như vậy sao? Vậy tại sao ngươi không đi?”
Khuôn mặt nói: "Không muốn rời đi, chỉ thích ở lại đây, thích chơi, ngươi không phục?”
"Vậy ngươi cứ tiếp tục ở lại chỗ này, chúng ta nước sông không phạm nước giếng." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ngươi tốt nhất không nên trêu chọc ta, nếu không, ta sẽ chém chết ngươi.”
Dứt lời.
Hắn từ trên cao bay xuống, sau lưng một truyền đến giọng nói: "Nơi này là địa bàn của ta, ngươi cho là hậu hoa viên nhà ngươi sao?”
Địa bàn của ngươi?
Có gì có thể chứng minh?
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, quay đầu nhìn về phía linh hầu trên vai: "Tiểu hầu, những quả kia ở nơi nào, dẫn ta đi qua.”
"Đừng tưởng rằng ngươi là ngũ phương lệnh chủ thì ta sẽ không đánh ngươi." Người nọ lạnh giọng nói: "Mau rời khỏi nơi này.”
Diệp Trường Sinh ngoảnh mặt làm ngơ, theo sát sau lưng linh hầu rời đi, người nọ lại nói: "Linh hầu chết tiệt, lại muốn trộm thần quả của ta, lần này ta sẽ đưa ngươi lên đường.”
Bịch.
Một công kích từ Cửu Thiên đánh xuống, chỉ thẳng vào người linh hầu, Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn lại, tiện tay vung lên, kiếm quang bay ra nghênh đón.
Ầm.
Tiếng nổ vang lên, chấn động tai, sóng khí khủng bố tràn ngập trong không gian, linh hầu quay đầu lại nhìn Diệp Trường Sinh, trong mắt tràn ngập vẻ cảm kích.
Diệp Trường Sinh nói: "Linh hầu là bằng hữu của ta, nếu ngươi dám ra tay, ta sẽ giết ngươi.”
Giết ta?
Sắc mặt người kia cực kỳ khó coi, nếu không bởi vì kiêng kỵ Hoàng Phạm Thiên, hắn ta đã ra tay với Diệp Trường Sinh từ lâu rồi
Diệp Trường Sinh có thể đi tới nơi này chắc chắn không thoát khỏi liên quan với Hoàng Phạm Thiên, bằng không Ngũ Phương Thiên Lệnh không thể nào xuất hiện trên người hắn.
Ỷ vào có Hoàng Phạm Thiên ở sau lưng làm chỗ dựa, dám ở trước mặt mình ngông cuồng như thế, thật sự là tức chết ta.
Năm tháng vô tận đã mài giũa hắn ta, nếu ở trước kia, tính tình nóng nảy như hắn ta không thể không đánh chết Diệp Trường Sinh.
Dưới sự dẫn dắt của linh hầu, Diệp Trường Sinh đi tới trước hai cây cổ thụ, nhìn trên cành cây treo đầy linh quả, hắn vô cùng hài lòng gật gật đầu.
Ngay sau đó.
Chỉ thấy hắn tiện tay vung lên, hai gốc cây cổ thụ trước mắt trực tiếp bị nhổ rễ, biến mất không thấy đâu.
Nhìn thấy cảnh này.
Cổ Minh Tiêu tức giận suýt chút nữa hộc máu.
Ta dễ dàng sao?
Vốn tưởng rằng Diệp Trường Sinh chỉ tới lấy ít thần quả, ai có thể nghĩ đến tên này trực tiếp lấy cả cây đi.
Làm người thật sự là giọt nước không lọt.
Cổ Minh Tiêu tự nhủ mình nhất định phải nhịn, hai gốc cây thần quả mà thôi, tuyệt đối không thể cho Hoàng Phạm Thiên có lý do ra tay.
Tuy rằng không phát hiện hơi thở của Hoàng Phạm Thiên, nhưng hắn ta dám khẳng định Hoàng Phạm Thiên chắc chắn ở chỗ tối, chỉ cần hắn ta dám ra tay thì người nó sẽ trực tiếp trấn áp hắn ta.