Chương 1342: Để ta nghĩ đền bù tổn thất cho ngươi như thế nào (3)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1342: Để ta nghĩ đền bù tổn thất cho ngươi như thế nào (3)

Thiếu chủ lại trở nên mạnh mẽ.

Diệp Trường Sinh từ từ mở hai mắt: "Các ngươi tu luyện xong.”

Trong lúc nói chuyện, hắn đứng lên, lui đi một thân uy áp: "Lần này đến Thiên Phạm Tinh, các ngươi đều có thu hoạch, chúng ta chuẩn bị rời đi, đi tới nơi kế tiếp.”

Ngao Thiên Hùng nói: "Thiếu chủ, tiếp theo chúng ta đi đâu, Nữ Ma Quật hay là Tinh Tế Tù Thành?”

Tinh Tế Tù Thành đi.

Diệp Trường Sinh không quên lời Hoàng Phạm Thiên nói, truyền thừa của Nữ Ma Quật không thích hợp với mình, cho nên hắn sẽ đến nơi này cuối cùng.

Ngay sau đó.

Trụ Côn xuất hiện, mọi người bay lên, bay xuống boong thuyền.

Đang di chuyển về phía trước.

Ngao Thiên Hùng nói: "Thiếu chủ, ngươi ở trên Thiên Phạm Tinh có thu hoạch rất phong phú, cường giả thần bí kia thật sự là sư phụ ngươi sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Không sai, chính là sư phụ ta.”

Ngao Thiên Hùng lại nói: "Thiếu chủ, ngươi có bao nhiêu bối cảnh?”

Sắc mặt Diệp Trường Sinh trầm xuống, như có điều suy nghĩ: "Có bao nhiêu? Ta cũng không chắc lắm.”

Câu nói này không giả chút nào.

Bối cảnh của hắn giống kẻ địch, mãi mãi không biết có bao nhiêu, ngươi nói có thần kỳ hay không?

Trụ Côn rời khỏi Thiên Phạm Tinh, vừa mới vọt ra đã bị tu sĩ bên ngoài phát hiện, khi bọn hắn thấy rõ boong thuyền có nhóm người Diệp Trường Sinh, ai cũng vô cùng chấn động, mở to miệng đến nỗi có thể nhét được cả nắm đấm.

Mặc cho không ai từng nghĩ tới Diệp Trường Sinh sẽ sống sót rời khỏi Thiên Phạm Tinh.

Hắn không chỉ đi ra, lông tóc cũng không hao tổn gì.

Rốt cuộc cột sáng chỉ trời lúc trước xuất hiện là chuyện gì xảy ra, ngay khi Trụ Côn bay lượn trên hư không, ánh mắt mọi nghi hoặc của mọi người đi theo xa.

Sau khi chấn động ngắn ngủi, một phần người lựa chọn đuổi bắt Diệp Trường Sinh, lá gan những người này rất lớn.

Bọn hắn đuổi theo Trụ Côn là muốn giết người đoạt bảo, vì bọn hắn nghĩ Diệp Trường Sinh có thể sống sót đi ra ngoài, chắc chắn đã đạt được toàn bộ chí bảo trên Thiên Phạm Tinh.

Phần người còn lại lựa chọn tiến vào Thiên Phạm Tinh, Diệp Trường Sinh có thể sống sót đi ra, bọn hắn tin tưởng mình cũng có thể.

Đồng thời, mọi người cảm thấy mối nguy trên Thiên Phạm Tinh đã được giải trừ, dù sao uy áp kinh khủng đã tiêu tán từ lâu.

Trong nháy mắt khi bọn hắn đạp vào Thiên Phạm Tinh, một giọng nói vô cùng bá đạo từ cửu thiên hạ xuống: “Cút ra ngoài, còn dám tiến lên một bước, các ngươi sẽ thần diệt đạo tiêu.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy vô cùng run sợ, hoặc nhiều hoặc ít hơi ngây ra.

Rốt cuộc là sao?

Người vừa rồi có thân thích ở Thiên Phạm Tinh thì sao, hắn có thể lên, vì sao chúng ta không thể.

Có người không tin tiếp tục đi về phía trước, còn chưa đi được hai bước, một vệt sáng bạc xuyên thấu không gian rơi xuống, đánh trúng vào người người kia, trong nháy mắt nổ tung hóa thành hư vô.

Tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt, chỉ nghe vang một tiếng, một người sống sờ sờ đã không còn.

Mọi người bị dọa đến hồn phi phách tán, quay người hoảng hốt mà chạy, sợ chậm một bước sẽ để lại mạng.

Trên hư không.

Trụ Côn tăng tốc tiến lên, boong thuyền, Chúc Cửu mở lời nói: “Thiếu chủ, đằng sau có không ít người đuổi tới.”

Diệp Trường Sinh nói: “Thích đuổi thì đuổi, để bọn hắn tiếp tục.”

Đang nói chuyện, hắn một lần nữa tăng tốc độ của Trụ Côn, mọi người lần nữa bị kéo khoảng cách với Trụ Côn.

Không biết qua bao lâu, bóng tối buông xuống, boong thuyền chỉ còn lại một người Diệp Trường Sinh, những người khác đã xuống tu luyện.

Hắn ngồi xếp bằng, rơi vào trong minh tưởng, Trụ Côn xuyên qua bóng tối vô tận…

Xuyên qua bóng tối vô tận, khi ánh sáng buông xuống, Diệp Trường Sinh biết một đêm đã qua.

Hắn đưa tay bắn giọt nước trên người, đứng lên, giãn hai tay, đúng lúc này, một hồi tiếng đánh nhau truyền đến.

Diệp Trường Sinh dõi mắt trông về phía xa, khóe miệng nhấc lên ý cười: “Ở nơi này mà cũng có thể gặp được người quen?”

Trụ Công không ngừng tiến lên, dừng lại cách chỗ đánh nhau không xa, hắn nhìn người bị vây công: “Miêu ca, chúng ta lại gặp mặt.”

Miêu Nhân Cừ quay đầu nhìn lại: “Ốc lão đệ, không đúng, hiện tại hẳn phải gọi ngươi là Diệp Trường Sinh.”

“Miêu ca, sao lại vậy, bị người đánh thảm như vậy, có muốn ta giúp ngươi không?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.

Miêu Nhân Cừ che bả vai bị thương: “Ngươi sẽ giúp ta.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đương nhiên sẽ, chúng ta có thể là huynh đệ, ngươi nói có đúng hay không?”

Nói đến đây, hắn đạp không mà đi đến phía tu sĩ phía trước: “Bắt nạt Miêu ca, lá gan các ngươi quá lớn.”

“Ngươi là Diệp Trường Sinh.” Một tu sĩ nói: “Diệp công tử, đây là hiểu lầm, thật sự là hiểu lầm.”

Diệp Trường Sinh nói: “Nếu là hiểu lầm, vậy cứ như thế đi!”

Xuy.

Một kiếm xẹt qua, máu tươi như trụ, hình ảnh quá mức máu me, không thể miêu tả.

Đầu người kia bay ra ngoài, thi thể từ trên cao rơi xuống.