Chương 1369: Lão phu thật không muốn bắt nạt hắn (2)

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1369: Lão phu thật không muốn bắt nạt hắn (2)

Nhưng hơi thở trên người nàng mạnh mẽ hơn Tây Môn Triều Liễm rất nhiều, tùy tiện xoay người một cái, không gian đều biến ảo vặn vẹo.

"Trận tỷ đấu cuối cùng, ngươi cũng không cần tham gia, giao quyển trục cho Diệp Trường Sinh."

Vẻ mặt Tây Môn Triều Liễm mờ mịt: "Đại nhân, vì sao?”

Người kia lại nói: "Thực lực của Diệp Trường Sinh không kém, hai người các ngươi giao thủ e rằng lưỡng bại câu thương, kết quả chỉ có thể tiện nghi cho tứ đại gia tộc.”

"Không bằng bảo tồn thực lực, để Diệp Trường Sinh dẫn chúng ta tiến vào Tinh Tế Môn."

Tây Môn Triều Liễm nói: "Đại nhân, như vậy có thể được không?”

Người kia gật đầu, "Một khi Tinh Tế Môn mở ra, không phải Diệp Trường Sinh có thể khống chế, đến lúc đó tứ đại gia tộc cũng sẽ chen nhau tiến vào, ngươi có hiểu được ý của ta không?”

Tây Môn Triều Liếm nói: "Hiểu rồi, một khi Tinh Tế Môn mở ra, tứ đại gia tộc chỉ lo thân mình, căn bản là không có khả năng.”

Nói đến đây, lão ta dừng một chút, tiếp tục nói: "Đại nhân, đợi đến khi ta tỷ đấu với Diệp Trường Sinh, ta trực tiếp lựa chọn nhận thua.”

"Cũng không phải không thể." Người nọ lạnh nhạt nói: "Người của chúng ta đã đến bên ngoài Tù Thành, sau khi Tinh Tế Môn mở ra, sẽ không còn Tù Thành nữa, đến lúc đó nếu tứ đại gia tộc không thần phục thì để cho bọn họ hoàn toàn biến mất.”

Một đoàn sương mù xuất hiện, nữ tử xinh đẹp biến mất không thấy.

Một đêm nay, Tù Thành nhất định là một đêm không ngủ, tứ đại gia tộc đều có tâm tư, phủ Thành chủ cũng đang khẩn trương bố trí.

Ngoài Tinh Tế, Diệp Trường Sinh từ Tinh Tế Môn trở về, thấy bốn người Hùng Nhất Vũ đang tu luyện, nhìn thấy bộ dáng bọn họ cố gắng khắc khổ, hắn vô cùng vui mừng.

Ôm linh hầu trong ngực, trở lại Thần Cung tìm Thái Sơ và An Lạc Nhi luận bàn võ công.

...

Ngày hôm sau.

Sáng sớm.

Sương đen bao phủ bên ngoài Tinh Tế rút đi, hung thú tàn sát bừa bãi lựa chọn ẩn nấp, đám người Hùng Nhất Vũ huyễn hóa thành hình người, phát hiện không thấy tung tích Diệp Trường Sinh, bốn người lộ vẻ lo lắng.

Lúc này, một hơi thở truyền đến, Diệp Trường Sinh đột nhiên xuất hiện, bay xuống bên cạnh bốn người, Hùng Nhất Vũ ngây ngốc nói: "Chủ nhân, ngươi từ nơi nào tới?”

“Bần tăng từ Đông Thổ Đại Đường đến!” Diệp Trường Sinh cười nhạt: "Không đúng, ta tới từ trên trời.”

“Đi thôi, thời gian không còn sớm, vào thành tham gia tỷ đấu đi!”

Hôm qua đã gặp qua Tinh Tế Môn, hắn nhanh chóng muốn lấy được quyển trục, tiến vào trong Tinh Tế Môn.

Cũng không biết đánh dấu thì có thể cho phần thưởng gì, tốt nhất không nên khiến hắn thất vọng.

Bốn người theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh, đạp không mà đi, nhanh chóng vọt tới phía Tù Thành.

Tù Thành hôm nay tương đối bình tĩnh, không điên cuồng náo nhiệt như hôm qua, bởi vì Diệp Trường Sinh tỷ đấu, không phải bọn họ muốn xem là có thể xem.

Thực sự quá nguy hiểm.

Động một chút đã muốn phá hủy Tỷ Đấu Trường, tùy tiện tiến vào trong đó có thể chết.

Trận đại chiến hôm qua, không ít người bị giẫm đạp đến tàn phế, ngẫm lại đều cảm thấy đáng thương.

Vì an toàn cá nhân của mình, rất nhiều người từ bỏ tiến vào đấu trường.

Giờ khắc này.

Trong thành đường lớn ngõ nhỏ đều truyền ra tin tức Diệp Trường Sinh một kiếm giết chết Tây Môn Thiên Cực trong nháy mắt, bởi vì phủ Thành chủ tìm một ngày một đêm cũng không có bất kỳ thu hoạch gì.

Thật ra không biết, từ hôm qua, Tây Môn Thiên Cực đã trở thành bữa ăn trong miệng Giang Ngọc Phong, lúc này phỏng chừng đều biến thành phân và nước tiểu.

Làm người chớ chọc Diệp Trường Sinh, bằng không cuối cùng thành cứt ngâm.

Trên đường phố bóng người như dệt, khi bọn họ nhìn thấy năm người Diệp Trường Sinh xuất hiện, nhao nhao lui về phía sau.

Đang di chuyển về phía trước.

Hùng Nhất Vũ nói: "Chủ nhân, hôm nay sợ là sẽ có một hồi ác chiến, cho nên tối hôm qua bốn người chúng ta đều tu luyện một chút, đã lâu không đánh một trận với nhân tộc, ít nhiều có chút ngượng tay.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đánh nhau thì chỉ một chữ mãng, ta tin tưởng các ngươi có thể, chờ đại chiến bắt đầu, ta sẽ xông giết ở phía trước.”

Hùng Nhất Vũ lại nói: "Chủ nhân, có bốn người chúng ta, cần gì chủ nhân xông tới trước, đến lúc đó chủ nhân chỉ cần xem cho tốt, xem bốn người chúng ta giết địch như thế nào.”

Hắn nói hăng hái, ngang ngược, bộ dáng ta vô địch, ta không sợ ai.

Diệp Trường Sinh cười mà không nói, rất nhanh đi vào trong Tỷ Đấu Trường, đi tới trước quầy bar, hắn nhìn quanh một vòng phát hiện Tỷ Đấu Trường đã được chữa trị rất tốt.

"Khi nào bắt đầu tỷ đấu."

Nữ tử cúi người một cái: "Diệp công tử, ba trận tỷ đấu đã an bài vào hôm nay, ý của ngươi như thế nào?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đúng ý ta.”

"Được, công tử chờ một chút." Nữ tử lạnh nhạt nói, muốn nói lại thôi, lời đến bên miệng lại nuốt trở về.

Diệp Trường Sinh nói: "Yên tâm, ta sẽ khống chế chính mình, tận lực không phá hủy đấu trường.”