Chương 1406: Ai mạnh, ngươi chỉ cho ta 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1406: Ai mạnh, ngươi chỉ cho ta 2

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, trong lòng đề phòng, bởi vì hắn nhận thấy được sát ý trên người lão giả.

Trong hư không vô tận, tùy tiện chém giết một người, căn bản sẽ không có người biết.

Lão đầu này có ý đồ xấu.

Lão giả nói: "Không biết đây là nơi nào còn dám đến đây, quả thực là tự tìm đường chết.”

Diệp Trường Sinh nói: "Đại đạo hướng lên trời, mỗi người đi một bên, chúng ta đến đây tựa hồ không cần các hạ đồng ý đi!”

Lão giả gật đầu: "Không cần ta đồng ý, nhưng lão phu thích nhất là săn giết tu sĩ lạc đàn trong vũ trụ, ngươi nói nên làm sao bây giờ?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ngươi muốn giết ta?”

Lão giả nói: "Tự giác một chút, đừng để ta động thủ, bằng không ngươi sẽ rất thống khổ.”

Sắc mặt Diệp Trường Sinh trầm xuống, trong lòng có chút nghĩ không ra, vì sao luôn có người thích bắt nạt hắn chứ?

Cũng bởi vì hắn lớn lên đẹp trai, nhìn dễ bị bắt nạt sao?

"Ta từ bỏ, ngươi động thủ."

Lão giả giật mình, hiển nhiên là thật không ngờ Diệp Trường Sinh lại chủ động như vậy, lần này khiến lão ta còn có chút không biết làm sao.

Diệp Trường Sinh lại nói: "Đừng khách khí, đến đây đi!”

Thân ảnh lão giả chợt lóe, đánh ra một chưởng trúng trên người Diệp Trường Sinh, người sau không động đậy, khóe miệng tràn ra máu tươi.

“Lại đến, đánh chết ta!”

Linh khí mênh mông cuồn cuộn nghiền ép, sau lưng lão giả xuất hiện chân thân vũ trụ, lần thứ hai dùng lực đánh về phía Diệp Trường Sinh.

Đúng lúc này.

Một cảnh tượng đáng kinh ngạc đã xảy ra.

Hơi thở trên người Diệp Trường Sinh điên cuồng tăng vọt, huyết mạch trong cơ thể như dời sông lấp biển, một tiếng nổ lớn truyền ra, lão giả bị đánh bay ra ngoài.

Không gian bị nghiền nát, tinh thần bị chôn vùi, vũ trụ chân thân của lão giả hóa thành hư vô.

Phốc phốc.

Lão giả phun ra một ngụm máu, thân ảnh như diều đứt dây: "Không thể nào.”

Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Cho ngươi cơ hội mà ngươi cũng không được, muốn được ngươi giết, thật sự rất khó!”

Nghe tiếng, lão giả lại phun ra một ngụm máu, thân ảnh lung lay sắp đổ, Diệp Trường Sinh chém xuống một kiếm.

Xuy.

Kiếm đến.

Lão giả từ một bị chia thành hai.

Diệp Trường Sinh cầm kiếm mà đứng, lạnh nhạt cười: "Ta có bị động vô địch, ta kiêu ngạo?”

Vẻ mặt Ngao Hoàng mờ mịt: "Thiếu chủ, mới vừa rồi ngươi đột nhiên trở nên thật mạnh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Trường Sinh cười nói: "Chỉ cần ta bị người đánh, ta sẽ vô địch.”

Ngao Hoàng: "..."

Thiếu chủ, đây là bí thuật gì?

Không phải bí thuật, đó là một loại trạng thái rất huyền bí.

Nói cho ngươi nghe, ngươi cũng không hiểu đâu.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói.

Bịch.

Bịch.

Từng bóng người bay xuống xuất hiện ở trước mặt hắn: "Ngươi giết Quân trưởng lão?”

Diệp Trường Sinh nói: "Ta giết một lão đầu, không biết có phải là người ngươi muốn tìm hay không.”

Người nọ tức giận không thể kiềm chế: "Dám giết Quân gia trưởng lão, ngươi thật to gan, tốt nhất nên thúc thủ chịu trói.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Thúc thủ chịu trói? Cho dù ta chỉ đứng ở đây bị các ngươi đánh, các ngươi cũng không thắng được.”

So mạnh mẽ, bọn hắn không thể tưởng tượng nổi.

Người nọ híp mắt, giơ tay lên bóp nát một viên huyền thạch: "Ta mặc kệ ngươi là ai, giết tu sĩ Quân gia ta, ngươi chắc chắn phải chết.”

Lại xảy ra chuyện gì đây?

Gọi người sao?

Diệp Trường Sinh vô cùng vô cùng vô tội.

Hắn thật sự chỉ đi ngang qua, sau đó một nhân vật phản diện nhảy ra muốn giết người đoạt bảo, ngay cả phản kháng hắn cũng không làm.

Còn muốn hắn phải làm sao chứ?

Làm người, thật khó khăn!

Ngao Hoàng đi tới bên người Diệp Trường Sinh: "Thiếu chủ, bọn họ gọi người, những người này hình như rất mạnh, nếu không chúng ta rút trước.”

Diệp Trường Sinh nói: "Ai mạnh, ngươi chỉ cho ta!”

Đây thì tính là mạnh cái gì, vẻ đẹp trai của ta còn mạnh hơn bọn hắn nhiều.

Ai mạnh, ngươi chỉ cho ta?

Câu nói của Diệp Trường Sinh khiến Ngao Hoàng trong nháy mắt á khẩu không trả lời được: "Thiếu chủ, là ta hoang đường.”

Vài lão giả kinh hãi thất sắc, đã lâu không gặp qua người trẻ tuổi cuồng vọng như vậy.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh xẹt qua trên người mấy người: "Đến, đánh ta, đánh chết ta.”

Nhanh lên.

Nhanh lên.

Nhanh lên.

Đánh chết ta đi.

Mọi người nhìn Diệp Trường Sinh với vẻ mặt mờ mịt, người trẻ tuổi này có bệnh gì vậy, bức thiết mong muốn chết như vậy?

Diệp Trường Sinh thấy mọi người không nhúc nhích: "Người của các ngươi còn bao lâu nữa mới đến, ta còn có chuyện rất quan trọng, đừng trì hoãn thời gian của ta.”

Một lão giả giận dữ nói: "Rất nhanh sẽ tới, tiểu tử ngươi chết chắc rồi."

Diệp Trường Sinh nhẹ nhàng gất đầu: "Lão Hắc, chúng ta nên rút trước đi!”

Ngao Hoàng hơi bối rối.

Thiếu chủ, đây là thế nào?

Vừa rồi còn cứng rắn như vậy, bày ra tư thế ai đến thì đến người đó, sao đột nhiên lại thay đổi lớn như vậy?

Thấy Diệp Trường Sinh đạp không rời đi, hắn vội vàng đuổi theo.