Chương 1425: Ta không có bối cảnh, thật đó 2
Ánh sáng vàng chiếu rọi bầu trời, Phật pháp vô biên.
Mộc Tiêu Phong đánh giá Tàng Thất: "Đây là một vị hòa thượng bạo lực, đáng tiếc lại hơi yếu.”
Nói đến đây, hắn ta quay đầu nhìn về phía Hạo Huyền Lăng: "Hạo huynh, ngươi đến xem náo nhiệt sao? Hay là chờ Diệp Trường Sinh lần lượt đánh tan chúng ta?”
Thân ảnh Hạo Huyền Lăng chợt lóe, xuất hiện bên cạnh Mộc Tiêu Phong: “Diệp Trường Sinh, giao hố đen vũ trụ trên người ngươi ra, chớ để ta ra tay.”
Diệp Trường Sinh bước về phía trước, kiếm khí nhộn nhạo dưới chân: "Cho ngươi một cơ hội nói lại lần nữa.”
Hạo Huyền Lăng tức giận không thể kìm chế: "Diệp Trường Sinh, ta biết bối cảnh của ngươi rất lớn, ngươi sẽ không cho rằng Hạo Tộc chúng ta sẽ không có một chút sự chuẩn bị nào chứ!”
"Ta không có bối cảnh, thật đó, các ngươi nhanh chóng ra tay đánh chết ta." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Còn nữa, Hạo Tộc các ngươi chuẩn bị bao nhiêu thì cũng không thay đổi được kết quả phải chết của các ngươi đâu.”
Ngươi quả nhiên đủ ngông cuồng.
Nếu ngày đó không phải vũ trụ đệ nhất đao Tiêu Huyền ra tay, ngươi đã chết trong tay ta từ lâu. Có điều, lúc này đây cho dù Tiêu Huyền ở chỗ này cũng sẽ không thay đổi bất cứ điều gì, ngươi phải chết.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười, lắc đầu, những người này chính là không bỏ được tật xấu khoác lác.
Nếu huynh trưởng hắn ở đây, không ra đao đã bị dọa tè ra quần rồi.
"Để cho cường giả Hạo Tộc các ngươi ra tay, ta tuyệt đối không gọi người."
Hai người Hạo Huyền Lăng và Mộc Tiêu Phong đánh giá Diệp Trường Sinh: "Cùng nhau ra tay, chém giết người này.”
"Các ngươi không phải là đối thủ của hắn, lui ra phía sau."
Một bóng người từ hư không hạ xuống, xuất hiện ở trong sân, trên người quanh quẩn ngọn lửa cuồng bạo, giống như muốn đột phương thế giới này thành tro tàn.
Hạo Huyền Lăng nhìn thấy người tới, khom người một cái: "Huyền Lăng bái kiến lão tổ.”
Hạo Như Lai nói: "Lui ra phía sau.”
Dứt lời, lão ta chậm rãi đi về phía trước: "Côn Bằng lão nhân, Kiếm Thượng Thần, các ngươi ra tay đi!”
Bịch.
Bịch.
Hai bóng người xuất hiện đi tới bên người Hạo Như Lai, một nam một nữ, chính là Côn Bằng lão nhân và Kiếm Thượng Thần.
Diệp Trường Sinh nhìn ba người trước mắt, khóe miệng nhấc lên ý cười, ba người này cũng không tệ lắm, phỏng chừng phải hai kiếm mới có thể giải quyết.
Nhưng đúng lúc này, bên tai truyền đến giọng nói của Ninh Tuyền Cơ: "Thiếu chủ, giao ba người này cho ta, được chứ?”
Diệp Trường Sinh: "..."
Tình huống gì đây?
Hiện tại muốn ra tay một lần lại khó khăn như vậy sao?
"Tiểu Ninh, có phải thực lực của ba người này quá yếu hay không, tại sao ngươi lại ra tay?"
Ninh Tuyền Cơ nói: "Thiếu chủ, chủ yếu là ta nhìn trúng thân thể nữ tử kia, còn hai người còn lại thì thuận tay làm việc.”
Diệp Trường Sinh gật đầu, thì ra Ninh Tuyền Cơ muốn đoạt thân thể của Kiếm Thượng Thần: "Được rồi, vậy thì giao cho ngươi.”
Ninh Tuyền Cơ lại nói: "Dễ dàng thành công đoạt thân thể, còn không cần Thiếu chủ giúp ta tái tạo thân thể, là chuyện tốt.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi vui vẻ là được rồi.”
Nếu Ninh Tuyền Cơ nhìn trúng thân thể của Kiếm Thượng Thần trước mắt, hắn không có lý do gì từ chối, dù sao tái tạo một thân thể là chuyện vô cùng phiền toái.
Bịch.
Sương mù màu đen đột nhiên xuất hiện tràn ngập trên người Diệp Trường Sinh, ánh mắt mọi người đồng loạt rơi vào trên người hắn.
Ngay sau đó.
Ninh Tuyền Cơ từ trong ma khí màu đen đi ra, theo bóng dáng xinh đẹp của nàng xuất hiện, trời đất rơi vào màn đêm vĩnh hằng.
Bóng tối bao phủ, uy áp vô lượng hạ xuống. Vẻ mặt ba người Hạo Như Lai, Côn Bằng lão nhân, Kiếm Thượng Thần thay đổi, hơi thở mà Ninh Tuyền Cơ phát ra làm cho bọn họ cảm thấy sợ hãi.
Sắc mặt Hạo Huyền Lăng cực kỳ khó coi, giận dữ nhìn Diệp Trường Sinh nói: "Diệp Trường Sinh, không phải ngươi nói không gọi người sao?”
"Không phải ngươi nói không dùng bối cảnh sao?"
Nói đến đây, hắn ta lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, cầu xin ngươi hãy làm người đi.
Đầu tiên, nàng không phải người, chỉ là một linh hồn thể.
Thứ hai, nàng không phải bối cảnh của ta, chỉ là thị nữ của ta.
Cuối cùng, ta không gọi nàng, là nàng tự nguyện.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt dừng trên người Hạo Huyền Lăng: "Ngươi đang dạy ta làm việc?”
Mắt Hạo Huyền Lăng muốn nứt ra, giọng nói lạnh lẽo: "Không nói võ đức.”
Lúc này.
Ninh Tuyền Cơ bước về phía trước: "Thiếu chủ, rất nhanh bọn họ sẽ không còn.”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi thong thả một chút, linh hồn thể vừa mới khôi phục.”
Ninh Tuyền Cơ lạnh nhạt nói: "Giết bọn họ, không phải dùng tay là được sao?”
Diệp Trường Sinh: "..."
Không hổ là nữ ma tuyệt thế của kỷ nguyên Hàn Võ, nói chuyện chính là không giống nhau.
Đủ kiêu ngạo.
Đủ khí phách.
“Ngươi tùy ý!”
Dứt lời, ba người Thái Sơ, An Lạc Nhi, Diệp Yêu Nhi đi tới bên cạnh hắn, Thái Sơ nói: "Tướng công, khi nào chúng ta mới có thể ra tay?”