Chương 1434: Chúng ta không có khí vận 3
Ngay sau đó.
Thân ảnh hắn lóe lên, tan biến trên hư không, chỉ nghe thấy trong vô tận tinh vực truyền đến một tiếng hát.
Dân chúng của ta, hôm nay thật vui vẻ.
…
Đại Thiên Vũ Trụ.
Trên một tòa tinh vực.
Đạo Vô Cực đứng lơ lửng giữa không trung, dõi mắt trông về phía xa, thần thức kinh khủng lan tràn: “Vũ trụ này không đơn giản.”
Ân Cửu Trạch gật đầu: “Đúng vậy, mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.”
Sắc mặt Đạo Vô Cực âm trầm: “Nếu không phải bị mất khí vận Loạn Cổ thì chúng ta sợ gì tu sĩ trên vũ trụ này, bất kể là ai, cho dù lật tung cả Đại Thiên Vũ Trụ này thì cũng phải tìm được người có ấn ký khí vận.”
Ân Cửu Trạch nói: “Cấm Đế chớ nổi giận, ta bỏ ra ít thủ đoạn là có thể tìm được người cướp đi khí vận.”
Đạo Vô Cực run lên: “Đại sư, thật sự có thể sao?”
Ân Cửu Trạch gật đầu: “Khí vận Loạn Cổ chưa tiêu toán toàn bộ, nên vấn đề không lớn.”
Vừa dứt lời, hai tay hắn kết ấn, ánh sáng hướng thẳng lên hư không, một đoàn đồ đằng kỳ dị xuất hiện.
Đạo Vô Cực híp mắt nhìn lại, yên lặng chớp mắt một cái rồi quay đầu lẳng lặng nhìn ân Cửu Trạch, giống như đang nói vẫn là đại sư có biện pháp.
Đồ đằng bay lên hư không, ánh sáng vạn trượng.
Thần huy khôn cùng, nhìn mà thấy sợ.
Thiên Ky đồ.
Khóe miệng ân Cửu Trạch nhấc lên ý cười: “Cấm Đế, có Thiên Ky đồ, người cướp đi khí vận dù chắp cánh cũng khó thoát.”
Trong giọng nói của hắn, có thể nghe được vị đại sư này vô cùng tin tưởng thủ đoạn của chính mình.
Đúng lúc này.
Một màn kinh người đã xảy ra.
Lôi kiếp buông xuống nghiền nát hư không, đánh vào Thiên Ky đồ.
Thiên Ky đồ thả ra sức mạnh cắn trả, trong nháy mắt đã bao phủ trên người ân Cửu Trạch.
Ầm.
Ầm.
Tiếng vang truyền ra, ân Cửu Trạch bay ra ngoài.
Miệng phun ra một ngụm máu, bóng người như diều đứt dây.
Thân ảnh Đạo Vô Cực lóe lên ngăn ân Cửu Trạch lại: “Đại sư, ngươi không sao chứ?”
Vẻ mặt ân Cửu Trạch mờ mịt: “Thuộc… Thuộc hạ không có việc gì!”
Đạo Vô Cực trầm giọng: “Đại sư, xem ra người cướp đi khí vận không đơn giản, cửu thiên lôi kiếp vừa mới hạ xuống, cũng may ngươi kịp thời thu tay lại, bằng không sẽ chết dưới lôi kiếp.”
Ân Đạo Cửu sợ hãi không thôi, run rẩy nói: “Không thể nào, như vậy căn bản không có cách nào biết được tin tức của người cướp đi khí vận.”
Nói đến đây, hắn khom người vái: “Cấm Đế, do lão phu không có năng lực.”
Đạo Vô Cực lắc đầu: “Không phải tội của ngươi, vũ trụ này còn phức tạp và mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng tượng nhiều.”
“Vật đổi sao dời, kỷ nguyên thay đổi, nền văn minh võ đạo đang không ngừng phát triển.”
Nói đến đây, hắn ngừng một chút rồi mới tiếp tục nói: “Trong vũ trụ này có ít nhất bốn nơi mà bản đế không nhìn thấu.”
Ân Cửu Trạch nói: “Vậy chúng ta vẫn giữ nguyên kế hoạch làm việc chứ?”
Đạo Vô Cực gật đầu: “Đương nhiên.”
Ân Cửu Trạch nâng tay đưa một viên thuốc vào miệng: “Bốn nơi không rõ lại có một nơi không ở trong Đại Thiên Vũ Trụ, vậy chúng ta có nên đi tới đó trước hay không?”
“Không thể!” Đạo Vô Cực lời ít ý nhiều mà trực tiếp từ chối đề nghị của ân Cửu Trạch: “Hơi thở không ở Đại Thiên Vũ Trụ này mới là nguy hiểm nhất, hiện tại căn cơ chúng ta chưa ổn, không nên đến trêu chọc người này.”
“Trước tiên vào Đại Thiên Vũ Trụ tìm chút tài nguyên rồi trở về.”
…
Thành Cấm Kỵ.
Trên một đài thủy tạ.
Hai tay Lý Tiêu Dao chắp tay sau lưng mà đứng, người khoác áo dài trắng, tóc đen như thác nước xõa trên đầu vai, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía trước.
Tiêu Huyền ở một bên nói: “Vũ trụ này càng ngày càng náo nhiệt.”
“Đúng vậy, càng ngày càng náo nhiệt, bọn hắn có thể rất bận rộn nha.” Lý Tiêu Dao lạnh nhạt nói: “Nói không chừng chủ nhân nhà ngươi cũng sắp trở về rồi.”
Tiêu Huyền nói: “Trường Sinh biết chủ nhân nhà ta ở đâu, chẳng qua hiện tại không thể dẫn ta đi.”
Lý Tiêu Dao cười nói: “Trường Sinh quá bận rộn, đường hắn muốn đi lại quá dài, không ai có thể giúp được hắn.”
“Bao gồm cả ta và ngươi.”
“Chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình thì chính là sự trợ giúp lớn nhất với hắn.”
Tiêu Huyền gật đầu: “Đúng vậy, ngay cả thành Cấm Kỵ cũng đã thay đổi, người đã từng quen biết lại không ở lại, càng ngày càng có nhiều cường giả, ta cũng hơi áp lực.”
Lý Tiêu Dao nói: “Có áp lực mới là chuyện tốt, chúng ta rời đi quá lâu, những người khác lại lợi dụng điều đó mà thay đổi mạnh, cho nên khoảng cách sẽ càng ngày càng nhỏ.”
“Nếu không phải Trường Sinh xuất hiện, chúng ta còn có thể tiếp tục trải qua cuộc sống như cũ, chờ đến lúc quay lại thành Cấm Kỵ thì chúng ta chỉ có thể bị đè xuống đất ma sát, hiện tại thời gian cũng không muộn.”
Nói đến đây, hắn ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Loạn Cổ Kỷ Nguyên xuất hiện chắc chắn nhấc lên một trận sóng gió.”
Tiêu Huyền nói: “Ta dự định bế quan.”
Lý Tiêu Dao gật đầu: “Bế quan cũng không có tác dụng với ta, ta vẫn nên ra ngoài đi dạo, tìm kiếm cơ duyên thôi!”