Chương 1460: Đệ Nhất Tuyết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1460: Đệ Nhất Tuyết

"Công tử đạt được truyền thừa trong điện rồi?”

Diệp Trường Sinh nói: “Đạt được, còn muốn đi nơi khác không?”

Võ Bất Tam giật mình: “Còn có một nơi, ta dẫn công tử đi qua.”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ: “Ngươi tới đây tìm gì?”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Đã bị ngươi nhanh chân đến trước.”

Diệp Trường Sinh cười nói: “Vậy thì thật ngượng ngùng, lại nhanh hơn ngươi.”

Ninh Tuyền Cơ chẳng thèm ngó tới: “Không quan trọng, vốn cho rằng có chí bảo, sau khi tới đây mới phát hiện là rác rưởi.”

“Ngươi thích thì giữ lại đi!”

Rác rưởi?

Hơi quá đáng rồi đấy.

Diệp Trường Sinh còn chưa kịp nói gì thì Bạch Thế Kính ở bên cạnh đã tức giận nói: “Cô nương, đừng tưởng ngươi mạnh mẽ thì có thể nói lung tung, nơi này chính là nơi thần thánh nhất của Thượng Cổ Linh Tộc chúng ta.”

“Các ngươi nói láo!” Ninh Tuyền Cơ trầm giọng: “Nơi thần thánh nhất Thượng Cổ Linh Tộc các ngươi chẳng lẽ không phải cung điện phía sau vách núi sao?”

Bạch Thế Kính biến sắc, mắt lộ vẻ đề phòng: “Ngươi quả nhiên hướng về đó.”

Ninh Tuyền Cơ lạnh nhạt nói: “Có phải có bí mật gì không thể cho ai biết hay không?”

Bạch Thế Kính nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Công tử, nơi đó hung hiểm vạn phần, là nơi Thượng Cổ Linh Tộc phong ấn ma tu, đừng đi tới đó, một khi bị ma khí vào cơ thể sẽ chết trong nháy mắt.”

Khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười, không nghĩ tới Thượng Cổ Linh Tộc còn có nơi như vậy: “Dẫn ta đi.”

Bạch Thế Kính lại nói: “Công tử, nơi phong ấn ma tu không đơn giản, là Thượng Cổ Minh Ma.”

Đừng lo lắng.

Có ta ở đây thì sẽ không xảy ra chuyện gì.

Bởi vì ta là khắc tinh của Ma Tộc.

Diệp Trường Sinh nghĩ đến sau khi hắn cắn nuốt Thượng Cổ Minh Ma, tu vi có thể đột phá đến Thái Thủy Vương hay không?

Vẻ mặt Ninh Tuyền Cơ nghiêm nghị: “Giao Thượng Cổ Minh Ma cho ta, có thể chứ?”

Diệp Trường Sinh nói: “Đi xem trước.”

Hắn đương nhiên biết tầm quan trọng của Thượng Cổ Minh Ma với Ninh Tuyền Cơ.

Ninh Tuyền Cơ chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay xuất hiện một đạo kiếm khí: “Vật này cho ngươi, Thượng Cổ Minh Ma cho ta.”

Kiếm khí này…

Diệp Trường Sinh nhìn chằm chằm kiếm khí ngưng tụ thành kiếm nhỏ trước mắt: “Kiếm khí này là…”

Ninh Tuyền Cơ nói: “Hàn Vũ Kiếm Kinh, đã từng là một trong ba kiếm đạo Linh Nguyên đứng đầu của kỷ nguyên Hàn Võ. Sau khi ngươi luyện hóa nó thì kiếm đạo sẽ bay vọt về chất, tu vi đột phá cũng rất đơn giản.”

Bịch.

Diệp Trường Sinh lấy Hàn Vũ Kiếm Linh đi: “Thượng Cổ Ma Minh là của ngươi.”

Đoàn người đạp không lướt nhanh, bay tới cung điện phía sau vực sâu.

Đỉnh điện cổ cao vút trong mây, một bóng dáng xinh đẹp đứng ngạo nghễ giống như tiên tử trong tranh, dung hợp với hư không vô tận.

Không phải ai khác, chính là Hắc Doanh Doanh.

Diệp Trường Sinh bay xuống bên cạnh Hắc Doanh Doanh: “Nương tử, sao ngươi đến đây?”

Hắc Doanh Doanh nói: “Đến xem.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Nơi này hung hiểm, nương tử vẫn nên ở bên cạnh ta, đề phòng bất trắc.”

Nói đến đây, hắn nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ, tiếp tục nói: "Ngươi hãy biểu diễn đi.”

Ninh Tuyền Cơ lao xuống phía dưới, phóng tới đáy vực sâu, rất nhanh đã bị vô tận ma khí cắn nuốt.

Hắc Doanh Doanh nói: “Ngươi rất tốt với nàng?”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Có phải nương tử ghen hay không?”

Hắc Doanh Doanh nhìn Diệp Trường Sinh: “Ngươi quá tự luyến.”

Lúc này.

Bạch Thế Kính tiến lên, tất cung tất kính: “Công tử, lão phu có thể trò chuyện hai câu với vị cô nương này không?”

Hắc Doanh Doanh nói: “Ngươi muốn trò chuyện gì?”

Bạch Thế Kính nói: “Cô nương đạt được truyền thừa Trụ Linh Thần?”

Phải thì sao?

Hắc Doanh Doanh lạnh nhạt nói.

Bạch Thế Kính lại nói: “Cô nương không nên hiểu lầm, lão phu không có ý gì khác, chẳng qua nhận ra trên người cô nương có huyết mạch của Thượng Cổ Linh Tộc, xin hỏi cô nương có phải là hậu duệ của Thượng Cổ Linh Tộc không?”

Hắc Doanh Doanh nói: "Không phải, huyết mạch của ta hết sức phức tạp, có được huyết mạch Thượng Cổ Linh Tộc cũng chẳng có gì lạ.”

Mặt Bạch Thế Kính hiện vẻ thất vọng: “Lão phu đường đột, cô nương thứ lỗi.”

Hắc Doanh Doanh quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Bọn hắn thần phục ngươi rồi?”

Diệp Trường Sinh nói: “Còn chưa, ta không có ý định nhận bọn hắn, chủ yếu là quá yếu.”

Bạch Thế Kính: “…”

Ông tự xưng là Huyền Xà mạnh nhất cửu thiên thập địa, chư thiên vạn giới, sinh tại hỗn độn, lớn ở thượng cổ, cho dù Thần Long cũng phải nhường ông ba phần.

Ông thật sự vô cùng yếu sao?

Nếu không phải có phong ấn đáng chết kia, ông chính là một vị cường giả.

“Phong ấn mở ra, ta đi xuống xem một chút.”

Hắc Doanh Doanh lạnh nhạt nói xong đã nhảy xuống.

Nương tử, cẩn thận hố đen.

Giọng nói Diệp Trường Sinh truyền ra, bóng người đã tiến vào trong ma khí, đúng lúc này, một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh.

Trong chớp mắt khi nhìn thấy người tới, mười người Bạch Thế Kính run lẩy bẩy, vội vàng quỳ trên mặt đất.

Tình huống gì đây?

Chẳng lẽ nữ tử trước mắt phong ấn bọn hắn sao?