Chương 1464: Tu luyện, tu luyện, tu luyện, một gậy của ta 2
Không nghĩ tới người này lại ngáy to như vậy, hắn suýt nữa đã bị lừa.
"Hòa thượng, ta tới cho ngươi chí bảo.”
Tàng Thất mở hai mắt ra trong phút chốc: “Diệp huynh, chí bảo ở đâu?”
Diệp Trường Sinh nói: "Không có chí bảo, ta đùa ngươi thôi.”
Tàng Thất biến sắc: “Diệp huynh, ngươi thật quá đáng, quấy rầy bần tăng tu luyện, suýt nữa khiến ta tẩu hỏa nhập ma.”
“Không được, ngươi nhất định phải bồi thường cho ta!”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi đang tu luyện?”
Vẻ mặt Tàng Thất cao ngạo: “Đương nhiên, Diệp huynh, ngươi đây là không hiểu rồi. Đây là pháp tu luyện giấc ngủ, chỉ cần tăng cấp bậc trong giấc mơ, vô cùng vô cùng vô cùng mạnh mẽ.”
“Diệp huynh, phương pháp tu luyện này do chính ta nghiên cứu ra, ngươi muốn học không, bần tăng có thể dạy ngươi.”
“Không muốn.” Diệp Trường Sinh lắc đầu, trực tiếp từ chối: “Nơi này có một truyền thừa, ngươi giữ lại đi!”
Tàng Thất cảm động: “Bần tăng biết Diệp huynh vẫn luôn nhớ thương ta.”
Diệp Trường Sinh nhận ra được ánh mắt của hắn: “Không sao, ngươi ngủ tiếp đi!”
Tiến lên mấy bước, hắn đột nhiên ngừng lại, quay người nhìn về phía Tàng Thất: “Hòa thượng, cho ngươi nhiều tài nguyên như vậy thì đừng khiến ta thất vọng, bằng không ta sẽ giết ngươi tế trời, sau đó cầm hết truyền thừa về để cho người khác.”
Tàng Thất quá sợ hãi: “Diệp huynh, ngươi sẽ không hung tàn như thế chứ?”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Ngươi ngủ tiếp đi.”
Tàng Thất lắc lắc đầu trọc, trong nháy mắt vô cùng tỉnh táo: “Tu luyện, tu luyện, tu luyện, một gậy của ta.”
Ngay sau đó, Diệp Trường Sinh tới tìm nhóm người Diệp Thập Vạn: "Thập Vạn, ngươi dẫn bọn hắn đi Thần Cung một vòng, ta muốn đi bế quan.”
Diệp Thập Vạn ồm ồm nói: "Thiếu chủ, ngươi cứ an tâm bế quan, ta cho bọn hắn một đầu rồng, chờ Thiếu chủ xuất quan, chắc chắn bọn hắn sẽ thoát thai hoán cốt.”
Diệp Trường Sinh không lo lắng chút nào, mỗi một lần giao việc cho Thập Vạn thì hắn sẽ làm rõ ràng.
…
Trở lại lầu các Thần Cung, Diệp Trường Sinh phát hiện ba người An Lạc Nhi, Thái Sơ, Hắc Doanh Doanh chung đụng vô cùng hòa thuận.
Đây chính là kết quả hắn muốn, ba người đàn bà thành cái chợ, sống chung hòa bình không phải vui vẻ hơn sao?
Diệp Trường Sinh nói: “Đi thôi, ta dẫn các ngươi đi tu luyện.”
Thái Sơ nói: “Tướng công, bên trong đây sao?”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Không phải nơi này, chúng ta chuyển sang nơi khác.”
Ánh mắt Thái Sơ và An Lạc Nhi lấp lánh nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, tướng công, ngươi quá sành chơi.
Bịch.
Thần tháp Tử Dương xuất hiện, tầm mắt ba nàng đồng loạt rơi vào trên tháp, Thái Sơ nói: “Tướng công, tu luyện trong tháp sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đi vào trước đi, có kinh hỉ.”
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Ba nàng theo sát sau lưng Diệp Trường Sinh, đi thẳng đến tầng cao nhất của thần tháp Tử Dương, đứng bên Trụ Hà hóng gió.
Nhìn Trụ Hà mênh mông bát ngát, Hắc Doanh Doanh lộ vẻ chấn động: “Nơi này thật sự là một nơi tu luyện tốt.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Chỗ chúng ta tu luyện là trong sông.”
Ba nàng: “…”
Một bên Trụ Hà, sóng nước dập dờn.
Ngay cả đứng ở chỗ này thì tu vi cũng có thể tăng lên.
Hắc Doanh Doanh nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Tên ma tu kia nói không sai, ta thật sự không hiểu rõ ngươi chút nào.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Nương tử muốn hiểu ta thì có rất nhiều thời gian, chúng ta có thể cầm đuốc soi dạ đàm, hoa tiền nguyệt hạ(*).”
((*): chỉ những nơi nam nữ tỏ tình, nói chuyện tình yêu.)
“Một lần nữa ở bên nhau để hiểu nhau nhiều hơn.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, từ từ giơ cánh tay lên, lòng bàn tay xuất hiện ma kiếm màu đen: “Thanh kiếm này cho ngươi.”
Minh Ma kiếm.
Ánh mắt Hắc Doanh Doanh sáng lên: “Tên ma tu cho ngươi, sao ngươi lại đưa ta?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Tiểu Ninh không tệ, nương tử không nên hiểu lầm nàng.”
Hắc Doanh Doanh thu hồi Minh Ma kiếm: “Ngươi vẫn nên cẩn thận nàng một chút, nữ nhân này rất nguy hiểm, ngươi không nắm chắc được.”
Diệp Trường Sinh nói: “Nương tử yên tâm, ta mạnh mẽ như vậy, không có nữ nhân nào mà ta không nắm bắt được.”
“Đi thôi, dẫn ngươi xuống sông.”
Dưới đáy sông là thư viện của Vũ Trụ Cấm Viện, thân ảnh bốn người Diệp Trường Sinh xuất hiện, bên tai truyền đến từng tiếng kêu gào thảm thiết khiến người ta rùng mình, da đầu tê dại.
Diệp Trường Sinh run lên, sắc mặt thay đổi: “Không phải chứ, hắn còn đang thử tiến vào tầng thứ năm của thư viện sao?”
“Chấp niệm nặng như vậy?”
Thân ảnh hắn lóe lên, dẫn ba nàng đi đến cửa vào tầng thứ năm, chỉ thấy một bóng người ngã trên mặt đất.
Không phải ai khác, chính là Trụ Nhất.
“Trụ Nhất, ngươi điên rồi sao?”
Trụ Nhất quay đầu nhìn lại, tầm mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Đại ca, ngươi đến rồi.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không vào được thì đừng dùng sức mạnh, như vậy quá hại người, nhìn dáng vẻ ngươi bây giờ mà xem, tranh thủ thời gian khôi phục lại thân thể đi.”
Trụ Nhất nói: “Đại ca, đến bây giờ vẫn không có nơi mà ta không vào được, ngươi đợi ta một lát, không đi vào thì không được.”