Chương 1481: Địa Hạ Thần Mộ
Diệp Trường Sinh nói: "Hi cô nương, ngươi biết vì sao ta vẫn không muốn giữ ngươi ở bên cạnh không?”
Hi Khinh La lắc đầu: "Không biết.”
Diệp Trường Sinh lại nói: "Bởi vì ngươi thật sự quá không thông minh.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Nếu ngươi bảo vệ ta thì cũng không cần hỏi nhiều như vậy, cứ làm tốt việc của mình là được rồi.”
"Ngươi đi ra từ Hi Thần Phủ, tổ tiên các ngươi chính là bạo đồ kiếm đạo, sao ngươi gặp chuyện gì cũng luôn khúm núm vậy?"
"Ngươi xuất thân từ Hi Thần Phủ, chẳng lẽ còn sợ bọn hắn sao?"
Hi Khinh La biến sắc, chuyện gì xảy ra thế, thế mà nàng bị Diệp Trường Sinh nói đến nhiệt huyết sôi trào, công phu miệng của người này cũng quá lợi hại.
Diệp công tử, mọi việc không nên mưu tính trước rồi mới làm sao?
Diệp Trường Sinh lắc đầu: "Không sao, ngươi không lĩnh ngộ được ý nghĩa trong lời nói của ta, chúng ta nhất định không phải là người cùng một kênh.”
Hi Khinh La: "..."
Chẳng bao lâu.
Bốn người đi tới Địa Hạ Thần Mộ, một lão giả xuất hiện ngăn cản bọn họ lại, Hi Khinh La lấy lệnh bài ra, trong nháy mắt lão giả tất cung tất kính.
Diệp Trường Sinh nói: "Hi cô nương, lệnh bài của ngươi rất dễ sử dụng, cho ta mượn dùng một lần.”
Hi Khinh La đề phòng nhìn Diệp Trường Sinh: "Ngươi muốn lệnh bài làm gì?”
"Có phải có lệnh bài này thì muốn đi nơi nào trong học viện cũng được không?" Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, thấy ánh mắt khác thường của Hi Khinh La rơi vào trên người hắn: "Yên tâm, ta sẽ không đến phòng ngủ của nữ đệ tử!”
"Ngươi không cần dùng loại ánh mắt này nhìn ta."
"Còn nhìn?"
Hi Khinh La nói: "Lệnh bài này là Học Viện Cung Phụng lệnh, chỉ có trở thành cung phụng mới có thể có được, ngươi cũng đừng nghĩ nữa.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Ta sẽ nói cho các ngươi biết một chút về tình huống Địa Hạ Thần Mộ.”
"Nói như vậy cho các ngươi biết đi, nơi này là một ngôi mộ dưới lòng đất có niên đại vô cùng vô cùng vô cùng xa xưa, cũng có đủ loại truyền thuyết. Có người nói nơi này là tận cùng của vũ trụ, tất cả điều cấm kỵ vũ trụ đều chôn cất ở nơi này, cũng có người nói nơi này là mộ cổ do hủy diệt kỷ nguyên lưu lại."
Diệp Trường Sinh nói: "Nói điểm chính.”
Sắc mặt Hi Khinh La trầm xuống: "Phàm là người tiến vào Thần Mộ đều có thể lấy được cơ duyên ở đây, nhưng mỗi người chỉ được một lần.”
"Chúc các ngươi may mắn!"
Diệp Trường Sinh gật đầu, dẫn theo Tàng Thất và Diệp Thập Vạn biến mất tại chỗ, đi về phía trước, sương đen hắc ám bao phủ ba người bọn họ.
Rất nhanh hắn đã phát hiện bên người không thấy hơi thở của Diệp Thập Vạn và Tàng Thất, bọn họ dần dần đi xa, cuối cùng hoàn toàn không phát hiện được.
Hơn nữa, ở dưới thần thức của hắn bao phủ cũng không có phát hiện ra hơi thở của ba người Thái Sơ, Địa Hạ Thần Mộ này không đơn giản.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có nên lập tức đánh dấu Địa Hạ Thần Mộ không?]
Âm báo hệ thống truyền đến bên tai, Diệp Trường Sinh làm ngơ, không để ý tới hệ thống nhắc nhở.
Từ nơi sâu xa dường như có một hơi thở kêu gọi hắn, Diệp Trường Sinh không chút do dự lướt tới phía hơi thở kia.
Theo thân ảnh không ngừng đi về phía trước, hơi thở kia càng ngày càng nồng đậm, trong bóng tối bỗng xuất hiện một đoàn ánh sáng.
Hai tấm bia mộ xuất hiện trước mắt Diệp Trường Sinh, trên một tấm bia mộ khắc một chữ Thần, trên một tấm bia mộ khắc một chữ Ma.
Nhưng hơi thở dẫn hắn tới đây rõ ràng đến từ hai tấm bia này, sau đó dung hợp cùng một chỗ.
Thần Ma!
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có nên lập tức đánh dấu Địa Hạ Thần Mộ hay không?]
Lại muốn lừa ta nữa à?
Hắn mới không bị lừa đâu.
Đúng lúc này, hơi thở từ trên bia mộ tràn ra, tựa như linh xà quanh quẩn trên người Diệp Trường Sinh.
Bao phủ hắn kín không kẽ hở, vầng sáng màu vàng đen khuếch tán ra, hai loại máu tươi lại từ trên bia mộ trượt xuống.
Khủng bố như vậy.
Địa Hạ Thần Mộ.
Bóng tối vô tận bao phủ, vòng xoáy khủng bố xuất hiện, linh khí bao trùm quanh quẩn, bao bọc trên người Diệp Trường Sinh.
Trong lúc nhất thời, cả Địa Hạ Thần Mộ sôi trào.
Sắc mặt lão giả trấn thủ cổ mộ thay đổi, nhìn vòng xoáy khổng lồ lơ lửng trên không: "Hắn... Thế mà hắn lại được hai tấm bia mộ kia tán thành.”
Dưới ngôi cổ mộ trong lòng đất kia có vô số bia mộ, vô số năm tháng, tu sĩ đến nơi này đếm mãi không hết.
Chưa từng có một người tới gần bia mộ Thần và bia mộ Ma, uy áp phóng thích trên hai tấm bia mộ kia làm cho người ta không cách nào tới gần.
Chính bởi vì như thế mà hai bia mộ được gọi là sự tồn tại mạnh mẽ nhất và không ai có thể nhận được sự chấp thuận của bọn nó.
Học viện Vũ Trụ Cửu Tinh thành lập mấy vạn năm, đời nào cũng có nhân tài xuất hiện. Thiên tài tuyệt thế không ít, nhưng bọn hắn vẫn không được mộ bia tán thành.
Thế mà Diệp Trường Sinh lại làm được.