Chương 1486: Chúng ta chỉ cần cười thôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1486: Chúng ta chỉ cần cười thôi

Ngoại trừ tên Tạo Linh Thần, hắn còn có một cái tên vang dội khác - Kiếm Linh Tiên, thần thông phi kiếm chính là một trong tuyệt kỹ của hắn.

Đừng nói Dịch Như Hoa có cấp bậc giống hắn, cho dù tu vi nàng ta mạnh hơn Diệp Trường Sinh, nhưng dưới một kiếm này, nàng ta cũng chắc chắn phải chết.

Một kiếm giết chết trong nháy mắt?

Sắc mặt nam tử mặc giáp vàng hơi biến đổi, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh còn có chút năng lực, có thể dễ dàng chém giết một Thái Thủy Hoàng như thế.

"Các ngươi cùng nhau lên, không nên cho hắn cơ hội thở dốc một hơi."

Nói đến đây, hắn ta dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Giết Diệp Trường Sinh, mang thi thể của hắn trở về, chúng ta cũng có thể được ban thưởng.”

"Còn có tài nguyên Cửu Tinh Vũ Trụ cũng đều sẽ thuộc về chư vị."

Chết một Dịch Như Hoa, sau lưng hắn ta còn có hàng ngàn tu sĩ, những người này cùng lên còn sợ giết không được Diệp Trường Sinh sao?

Đại Thiên Vũ Trụ không thiếu nhất chính là tu sĩ, chỉ cần là người mà Huyết Y Đế Phủ hắn ta muốn giết, cho tới bây giờ cũng chưa từng thất bại.

Ra lệnh một tiếng.

Mọi người rục rịch, ánh mắt tham lam nóng bỏng rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, không có cái gì có giá trị hơn thủ cấp của Diệp Trường Sinh.

Ngay khi mọi người ra tay với Diệp Trường Sinh, mấy bóng người từ trong thành bay ra, bay bên cạnh hắn.

Sáu người Thái Sơ, An Lạc Nhi, Hắc Doanh Doanh, Hi Khinh La, Diệp Thập Vạn, Tàng Thất xuất hiện, Hi Khinh La dời bước tiến lên: "Diệp Trường Sinh là người Hi Thần Phủ ta, các ngươi dám động đến hắn một chút thì chính là kẻ địch của Hi Thần Phủ ta.”

“Yến Cẩm Huyền, chẳng lẽ Huyết Y Đế Phủ các ngươi muốn khai chiến với Hi Thần Phủ chúng ta?”

Yến Cẩm Huyền cười lạnh một tiếng: "Ta còn tưởng là ai, thì ra là Khinh La cô nương của Hi Thần Phủ.”

"Khai chiến với Hi Thần Phủ ngươi thì như thế nào, ngươi biết lần này là ai muốn tính mạng Diệp Trường Sinh không?"

“Vũ Trụ Cấm Viện, chẳng lẽ Hi Thần Phủ các ngươi dám đối địch với Vũ Trụ Cấm Viện sao?”

"Giết, hôm nay ai dám ngăn cản chúng ta... Giết không tha!”

Hi Khinh La gật gật đầu, cười nói: "Yến Cẩm Huyền, nếu ngươi đã khăng khăng muốn chết sớm, vậy ai cũng không cứu được ngươi.”

Nói tới đây, nàng xoay người nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Quân tử bất lập vu nguy tường chi hạ(*), Vũ Trụ Cấm Viện ra tay với ngươi, hết sức phiền toái.”

((*): người quân tử không đứng dưới tường nguy hiểm, những người sáng suốt xưa nay đều biết phòng ngừa trước khi có hoạn nạn xảy ra.)

Vũ Trụ Cấm Viện?

Đây không phải là lần đầu tiên hắn nghe thấy cái tên này.

Bất kể là ai muốn giết hắn, vậy thì một chữ giết.

Thần cản giết thần, Phật cản tru Phật.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Vũ Trụ Cấm Viện rất mạnh sao?”

Hi Khinh La gật đầu: "Rất mạnh, danh tiếng còn lớn hơn Kiếm Điện, mấy năm nay càng phát triển dã man, hiện tại rốt cuộc mạnh như thế nào cũng không thể biết được. Có thể xác định chính là ít nhất một nửa thế lực Đại Thiên Vũ Trụ đều nghe lời Cấm Viện.”

Diệp Trường Sinh nói: "Vậy còn có một nửa thế lực không nghe hiệu lệnh của bọn hắn, điều đó có nghĩa là họ không phải là mạnh nhất.”

Hi Khinh La nói: "Ở Đại Thiên Vũ Trụ có hai tòa Cấm Viện, một tòa chính là Vũ Trụ Cấm Viện muốn giết ngươi, còn có một tòa là Cấm Kỵ Học Viện.”

"Mấy năm nay Cấm Kỵ Học Viện đã khiêm tốn rất nhiều, nhưng nghe đồn chủ nhân sau lưng hai tòa cấm viện này là một."

"Nghe có vẻ rất mạnh mẽ." Diệp Trường Sinh nói rất thản nhiên: "Ta thích nhất là giao phong với thế lực mạnh nhất.”

"Sớm muộn gì chúng ta cũng phải tiến vào Đại Thiên Vũ Trụ, trước tiên giết bọn hắn xem như khởi động, cũng làm cho danh tiếng của ta bay trong Đại Thiên Vũ Trụ trong chốc lát."

Hi Khinh La: "..."

Đây quả thực là một kẻ điên.

Logic suy nghĩ hoàn toàn không giống người bình thường.

Đối mặt với nhiều kẻ mạnh như vậy trước mắt, người khác đã hoảng sợ vạn phần, cân nhắc làm thế nào tránh thoát một kiếp, mà hắn lại nghĩ muốn giết tất cả mọi người, đánh ngã Vũ Trụ Cấm Viện.

Thật sự là không có chuyện gì hắn không dám nghĩ, không dám làm.

Diệp Trường Sinh nhìn Hi Khinh La: "Nếu ngươi lo lắng gây họa cho Hi Thần Phủ thì lui sang một bên, ta sẽ không trách ngươi.”

"Mặt khác, ta sợ trong chốc lát giết người, máu sẽ văng lên người ngươi."

Lần này, Hi Khinh La không cần suy nghĩ: "Ta tới bảo vệ ngươi, hiện tại ngươi có nguy hiểm, ta há có thể rời đi.”

"Ta cũng không muốn bị ngươi xem thường."

Diệp Trường Sinh nói: "Lần này biểu hiện không tệ, đáng được khen ngợi, chờ đại chiến trước mắt chấm dứt, ta sẽ tặng cho ngươi một bí thuật mạnh mẽ.”

Hi Khinh La liếc mắt nhìn Diệp Trường Sinh: "Không phải như thế, ta là vì bí thuật của ngươi sao?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Được, vậy thì không cho.”

Hi Khinh La: "...."

Ở phía xa.

Yến Cẩm Huyền nói: "Còn đang chờ cái gì, không cần sợ, chỉ cần giết Diệp Trường Sinh, chẳng những chẳng những có thể được ban thưởng mà còn có thể tiến vào Vũ Trụ Cấm Viện.”