Chương 1488: Chúng ta chỉ cần cười thôi 3
Trong lòng bàn tay Yến Cẩm Huyền xuất hiện một tấm phù văn: "Diệp Trường Sinh, ngươi quá tự tin, ta muốn rời đi, ngươi...."
Ba.
Một chưởng ma khí che trời hạ xuống, đập vào trên người Yến Cẩm Huyền, lời nói trong miệng hắn ta còn chưa nói hết, thân ảnh đã từ trên cao ngã xuống.
Thân thể nổ tung, chỉ còn lại có một luồng tàn hồn.
Giờ khắc này.
Đầu óc hắn ta ong ong, rốt cuộc là ai công kích hắn, sau một thời gian ngắn hoảng sợ, hắn ta vẫn muốn sử dụng phù văn trong tay.
Không biết từ khi nào, phù văn trong tay không biết đi đâu.
Yến Cẩm Huyền mạnh mẽ ổn định linh hồn thể rơi xuống, một màn trước mắt làm cho hắn ta lộ ra vẻ tuyệt vọng, ma khí mênh mông cuồn cuộn trói buộc trên người hắn ta.
Một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, giữa ngón tay ngọc chính là phù văn lúc trước của hắn ta, người tới không phải ai khác, chính là Ninh Tuyền Cơ.
Nàng quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: "Luyện hóa rồi?”
Diệp Trường Sinh nói: "Hi cô nương, người này có thân phận gì ở Đại Thiên Vũ Trụ?”
Hi Khinh La nói: "Tam công tử của Huyết Y Đế Phủ, địa vị cũng không tệ, ngươi muốn làm gì?”
Diệp Trường Sinh gật đầu, nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ: "Giữ hắn một mạng, cho ở học viện chặt củi đi!”
“Về phần những người khác, toàn bộ trói buộc tu vi, để cho bọn họ làm tạp dịch cống hiến sức lực cho học viện!”
Vốn Diệp Trường Sinh tính toán giết những người này, thế nhưng giết toàn bộ bọn hắn cũng không có uy hiếp gì.
Một năm tới hắn sẽ ở lại trong học viện, nếu Đại Thiên Vũ Trụ không ngừng phái người đến, có thể làm phiền hắn đến chết.
Giữ lại những người này, về sau nếu Đại Thiên Vũ Trụ phái người tới thì để cho Yến Cẩm Huyền đi lôi kéo ở lại.
Tam công tử của Huyết Y Đế Phủ bổ củi ở phòng củi, nếu có người muốn kết bạn với hắn ta, mình rất vui vẻ thành toàn.
Ninh Tuyền Cơ búng ngón tay, từng đạo ma khí bay ra, trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể mọi người, Ma Linh Phược có thể dễ dàng khống chế thần thông của người khác.
Chỉ cần Ninh Tuyền Cơ không cởi bỏ trói buộc của những người này thì bọn hắn cũng đừng nghĩ lại vận dụng một chút linh khí nào.
Đến cùng thì cũng do thủ đoạn tuyệt thế nữ ma của kỷ nguyên Hàn Võ thông thiên.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh chợt lóe, đi tới bên người Cổ Thiên Khải, Đạm Đài Huyền Nguyệt: "Các ngươi chia một ngàn người này đi, tu sĩ của Đại Thiên Vũ Trụ không phải đều thích nô dịch người yếu hơn bọn hắn. Từ hôm nay trở đi, tu sĩ của Đại Thiên Vũ Trụ sẽ bước vào thành Đạo Thống, để cho bọn họ ở lại cống hiến cho chúng ta, các ngươi cảm thấy thế nào?”
Mọi người: "..."
Suy nghĩ khủng bố như vậy, cũng chỉ có Diệp Trường Sinh dám nghĩ.
Đơn giản chính là tên điên.
Hơn nữa còn điên không nhẹ.
Vẻ mặt Đạm Đài Huyền Nguyệt nghiêm nghị: "Diệp công tử, ngươi làm như vậy chính là làm kẻ địch của Đại Thiên Vũ Trụ, sẽ mang đến cho ngươi vô tận phiền toái.”
Diệp Trường Sinh nói: "Huyền Nguyệt cô nương sợ rồi sao? Chẳng lẽ các ngươi chỉ là nô dịch của tu sĩ Đại Thiên Vũ Trụ, ngay cả phản kháng cũng không dám sao?”
"Nếu cuộc sống khiến các ngươi không như ý thì phải cố gắng phản kháng, thay đổi, không thay đổi thì các ngươi chỉ có diệt vong."
Đạm Đài Huyền Nguyệt gật đầu: "Diệp công tử nói không sai, nhưng nội tình Cửu Tinh Vũ Trụ và Đại Thiên Vũ Trụ chênh lệch nhiều lắm.”
Diệp Trường Sinh nói: "Thiếu bao nhiêu, ta bổ sung cho ngươi.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt không nói gì nữa: "Diệp công tử nói rất đúng, sau hôm nay, tu sĩ Đại Thiên Vũ Trụ đừng mơ tưởng làm mưa làm gió ở Cửu Tinh Vũ Trụ.”
"Người tới mang năm trăm người trở về Đạo Thống Phủ, để cho bọn họ quét dọn nhà vệ sinh."
Điên rồi.
Tất cả đều điên rồi.
Chuyện gì đang xảy ra với thế giới này?
Vốn chỉ có một mình Diệp Trường Sinh điên cuồng, hiện tại Đạm Đài Huyền Nguyệt cũng như vậy, đây là muốn chính diện đối cứng với Đại Thiên Vũ Trụ.
Diệp Trường Sinh nhìn về phía Cổ Thiên Khải: "Viện trưởng có gì lo lắng?”
Cổ Thiên Khải híp mắt: "Không có gì lo lắng, ta đang muốn bọn họ đi quét dọn nhà vệ sinh, hay là để cho bọn họ đi đút ăn cho thần thú.”
Bạch Thông Huyền: “…”
Tư Khung: "..."
Cổ Thiên Khải cũng phát điên theo?
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Vẫn là Viện trưởng quyết đoán, không giống vài người, tuổi tác lớn lại nhát gan như chuột.”
"Đáng đời nên bị người bắt nạt, đáng đời tu vi không tinh tiến."
Bạch Thông Huyền và Tư Khung biết là đang nói bọn họ, hai người xấu hổ cười: "Diệp công tử, chúng ta gọi là cẩn thận lái thuyền vạn năm được chứ?”
Diệp Trường Sinh nói: "Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, các ngươi chỉ có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, hiện thực chính là như vậy.”
"Thế giới này có đôi khi không nói đạo lý."
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Nếu hôm nay không có thực lực của ta và Hi cô nương, hiện tại các ngươi sẽ có kết quả gì?”