Chương 1492: Huyền Kiếm công tử Long Trần 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1492: Huyền Kiếm công tử Long Trần 2

Vô tận hư không.

Yến Phi dẫn đầu Huyết Y Trụ Quân đến Cửu Tinh Vũ Trụ, đột nhiên sau lưng truyền đến một trận gió lớn, hắn ta quay đầu nhìn lại, thần lâu khổng lồ xuất hiện, phía trên có một nam một nữ ngạo nghễ đứng.

Huyền Kiếm Phủ?

Ánh mắt thâ, thúy của nam tử áo trắng rơi vào trên người Yến Phi: "Từ xa đã nhìn thấy Huyết Y Trụ Quân, thì ra là Huyết Y Hầu, đây là muốn đi nơi nào?”

Yến Phi nói: "Cửu Tinh Vũ Trụ, không biết Huyền Kiếm công tử muốn đi nơi nào?”

Long Trần nói: "Thật trùng hợp, ta cũng đi tới Cửu Tinh Vũ Trụ.”

Yến Phi gật đầu: "Đúng vậy, thật trùng hợp, vậy hãy kết bạn mà đi, chiếu cố lẫn nhau, Huyền Kiếm Cấm Đế cũng không tệ!”

Long Trần lắc đầu: "Tổ tiên vạn năm không xuất hiện, nói vậy hẳn là rất tốt đi!”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Vạn năm trước, tổ tiên đã đánh một trận với Điện chủ Kiếm Điện trong mộng, đã có lĩnh ngộ mới với kiếm đạo, vẫn bế quan không ra.”

Sắc mặt Yến Phi hơi biến đổi: "Trận chiến kia chính là kinh thiên địa, khóc quỷ thần, mặc dù là trận chiến trong mộng những cũng làm cho Đại Thiên Vũ Trụ ảm đạm thất sắc. Huyền Kiếm Cấm Đế vạn năm không xuất hiện, hiện tại xuất thế sợ rằng kiếm đạo vô địch!”

Long Trần khoát tay áo, cười nói: "Vô địch với không vô địch không quan trọng, tổ tiên lại xuất thế, trấn áp Kiếm Điện là một vấn đề không khó chút nào.”

"Ha ha..."

Yến Phi gật gật đầu, Huyền Kiếm Phủ chính là tồn tại chống lại Kiếm Điện, Huyết Y Đế Phủ bọn hắn thật sự là quá nhỏ bé trước mặt người ta.

"Không biết lần này vì sao Huyền Kiếm công tử tới Cửu Tinh Vũ Trụ, nếu có việc cần thì cứ mở miệng."

Long Trần lạnh nhạt nói: “Cũng không có việc gì, đi Cửu Tinh Vũ Trụ giết người.”

Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn Yến Phi: "Huyết Y Hầu, mục đích lần này hẳn là giống như ta.”

Yến Phi không nói gì nữa, dẫn theo Huyết Y Trụ Quân theo sát phía sau, đi về phía Cửu Tinh Vũ Trụ.

Thần Binh Các.

Tầng trên cùng.

Thân ảnh Diệp Trường Sinh và Bạch Linh xuất hiện, người sau nhìn quan tài binh khi trong màn sáng phía trước: "Ta dẫn ngươi tới đây, có thể lấy được thần binh hay không thì phụ thuộc vào chính ngươi.”

Đây là...

Nhìn quan tài binh khí trước mắt, Diệp Trường Sinh nhướng mày kiếm, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc: [Hệ thống, đây là vật gì?]

[Chủ nhân, không phải ngay cả vật này mà ngươi cũng không nhận ra chứ!]

[Hệ thống, ngươi cảm thấy nếu ta biết thì còn có thể hỏi ngươi sao?]

[A a, ta quên mất, chủ nhân là phế vật.]

Diệp Trường Sinh: "..."

Hệ thống quá ngứa da.

Hắn có phải có hiểu lầm gì với phế vật không?

Ta thực sự muốn giết nó.

[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, quan tài thần binh trước mắt tên: Hư Vô Kiếm Quan, quan tài kiếm này đã từng thai nghén ra một thanh hư vô chi kiếm, chính là thần khí chí tôn đứng đầu vũ trụ.]

[Hệ thống quét phát hiện thanh kiếm kia không ở trong quan tài này, về phần chủ nhân có thể đạt được cái gì, vậy chỉ có thể xem vận khí.]

Diệp Trường Sinh nói: [Hệ thống, không phải ngươi rất trâu bò sao? Bất cứ điều gì đều có thể đánh dấu mà? Sao chỉ một hư vô chi kiếm đã làm khó ngươi rồi?]

[Phép khích tướng không có tác dụng, ta sẽ không tin tưởng ngươi nữa.]

Diệp Trường Sinh gật đầu: [Cái gì mà pháp khích tướng, ta biết ngươi không chiếm được, cho nên ta cũng không ôm bao nhiêu hy vọng.]

[Làm người phải thành thật, không làm được chính là làm không được, không có gì mất mặt.]

Hệ thống nói: [Ta không làm được.]

Diệp Trường Sinh: "..."

Vốn tưởng rằng hệ thống sẽ cứng rắn với hắn đến cùng, không nghĩ tới hệ thống lại trở nên thông minh, lựa chọn chiến lược rút lui.

Hắn dời bước tiến lên đi tới phía kiếm quan kia, vừa muốn giơ tay mở màn sáng bao phủ trên kiếm quan thì Bạch Linh lại nói: "Nếu như ngươi mở ra tòa kiếm quan này, bên trong có thần binh mạnh mẽ thì có thể chia ta một phần hay không?”

Diệp Trường Sinh lộ vẻ hồ nghi: "Ngươi chính là tổ tiên của thần binh, còn cần thần binh sap?”

Bạch Linh gật đầu: "Đương nhiên, ta muốn trở nên mạnh mẽ, nhất định phải cắn nuốt thần binh, thần binh càng mạnh thì có thể làm cho ta trở nên mạnh hơn.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Ta hiểu ý của ngươi, càng ăn, càng dài, càng ăn, càng mạnh.”

Bạch Linh nói: "Có thể chứ?”

"Đương nhiên có thể." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, hơi giơ tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một linh giới: "Cái này cho ngươi.”

Bạch Linh khẽ nâng tay ngọc lên tiếp nhận linh giới, không thể tin: "Nhiều kiếm như vậy đều cho ta sao?”

Diệp Trường Sinh nói: "Đương nhiên, ta không có cái khác, chỉ có nhiều kiếm, nếu ngươi cần kiếm khí thì ta có thể dẫn ngươi đến một nơi tốt hơn, kiếm khí nơi đó chắc chắn có thể thỏa mãn ngươi.”

"Yên tâm, người thành thật như ta có thể có ý đồ xấu gì chứ?"

Bạch Linh lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, ta tin ngươi mới là quỷ, ngươi cho rằng ta rất dễ lừa gạt sao?