Chương 1494: Tế Kiếm 2
Sắc mặt Tư Khung trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng đã lên cơn giận dữ từ lâu, vừa muốn phát tác lại bị Cổ Thiên Khải ngăn lại.
"Diệp công tử nói đúng lắm, Bạch cô nương cũng không phải trẻ con, nàng có lựa chọn của mình."
Diệp Trường Sinh nói: "Cổ viện trưởng, ta đã lấy thần binh ở tầng cao nhất Thần Binh Các các ngươi sẽ không có ý kiến chứ?”
Cổ Thiên Khải cười nói: "Diệp công tử dựa vào bản lĩnh lấy, chúng ta có thể có ý kiến gì?”
"Cổ viện trưởng là người hiểu chuyện." Diệp Trường Sinh trầm giọng: "Cái linh giới này đưa cho Viện trưởng.”
Hắn ném ra một linh giới, thân ảnh chợt lóe biến mất ở trên hư không vô tận.
Cổ Thiên Khải tiếp nhận linh giới, vẻ mặt đau đớn: "Học viện lại thiếu một món chí bảo.”
Tư Khung nói: "Diệp Trường Sinh này ỷ vào mình có bối cảnh, ở trong học viện này muốn làm gì thì làm, có phải quá đáng hay không?”
"Hiện tại không rõ tung tích Bạch cô nương, chúng ta tổn thất rất nhiều."
Cổ Thiên Khải nói: "Bạch cô nương ở trên người Diệp Trường Sinh, nàng đã truyền âm cho ta nói nàng vô cùng an toàn, ở lại bên cạnh Diệp Trường Sinh cũng là nàng tự nguyện.”
"Chúng ta không còn cách nào khác, ta thật sự nghĩ không ra, rốt cuộc Diệp Trường Sinh có mị lực gì?"
Tư Khung lại nói: "Cho dù Bạch cô nương tự nguyện ở lại bên cạnh hắn, nhưng hắn đã lấy đi thần binh mạnh nhất trong Thần Binh Các chúng ta, lại còn dùng một linh giới đuổi chúng ta đi.”
Tâm thần Cổ Thiên Khải vừa động, xem xét linh giới trong tay, ba cái bình ngọc xuất hiện trong tay hắn, Tư Khung ở bên cạnh khinh thường: "Chỉ có ba bình linh dịch?”
Bạch Thông Huyền khẽ nhíu mày: "Đây cũng không phải là linh giới bình thường, Thiên Khải mở ra xem một chút.”
Cổ Thiên Khải mở một bình ngọc ra, linh khí nồng đậm bao bọc ba người, going như tắm rửa trong linh khí mênh mông.
Cái này... Đây là...
Linh khí thật thuần túy, thật bá đạo!
Giọng nói Bạch Thông Huyền run rẩy: "Nếu... Nếu như ta không nhìn lầm, đây hẳn là Trụ Hà thần thủy!”
"Trụ... Trụ Hà thần thủy?" Mặt mo của Tư Khung thay đổi: "Đây chính là tồn tại trong truyền thuyết, không nghĩ tới trên người Diệp công tử lại có bảo vật vô địch như thế.”
Cổ Thiên Khải cười nói: "Không lỗ, đợt này chúng ta kiếm được máu, giá trị của một bình Trụ Hà thần thủy này, cho dù Diệp công tử mang chí bảo học viện đi, chúng ta cũng không thiệt thòi.”
"Hiện tại ta rốt cục hiểu được vì sao Bạch Linh muốn ở lại bên cạnh Diệp công tử, thật ra, ta cũng rất muốn ở lại bên cạnh hắn."
Bạch Thông Huyền: "..."
Tư Khung: "..."
...
Ầm.
Ầm.
Từng tiếng nổ vang lên quanh quẩn trên bầu trời học viện, ba người Cổ Thiên Khải biến sắc, bởi vì bọn họ nhận thấy trên tiên khung bao phủ linh khí khủng bố.
Không tốt.
Cường giả Đại Thiên Vũ Trụ quay trở lại.
Cổ Thiên Khải trầm giọng nói, đưa bình ngọc trong tay cho Bạch Thông Huyền, Tư Khung: "Tình huống khẩn cấp, chúng ta phải lập tức đi xem một chút.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, tiếp tục nói: "Nếu lúc này Diệp công tử gặp nguy hiểm, các ngươi sẽ hỗ trợ chứ?”
Bạch Thông Huyền không chút do dự: "Sẽ.”
Giờ khắc này.
Diệp Trường Sinh đã đi tới bên ngoài thành Đạo Thống, thật ra trong nháy mắt khi hắn ra khỏi Thần Binh Các đã nhận thấy được có cường giả buông xuống Cửu Tinh Vũ Trụ.
Đạm Đài Huyền Nguyệt thấy Diệp Trường Sinh xuất hiện, vội vàng tiến lên: "Diệp công tử, Cửu Tinh Vũ Trụ có chuẩn bị mà đến, lần này tu sĩ mạnh hơn trước nhiều lắm.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Huyền Nguyệt cô nương, kéo Yến Cẩm Huyền ra đi!”
Đạm Đài Huyền Nguyệt quay đầu nhìn, một lão giả Đạo Thống Phủ dẫn Yến Cẩm Huyền xuất hiện, Tam công tử Huyết Y Đế Phủ ngày xưa giờ phút này chật vật đến cực điểm, cả người tản ra mùi hôi thối.
Tên này rơi xuống hố phân sao?
Yến Cẩm Huyền được dẫn lên, hai mắt vốn đục ngầu, trong nháy mắt khi nhìn thấy Huyết Y Trụ Quân lại lập tức sáng lên.
Dường như nhìn thấy hy vọng sống sót của chính mình.
Lúc này.
Tầm mắt Diệp Trường Sinh rơi vào trên người hai người Long Trần, Yến Phi: "Hắn, Tam công tử Huyết Y Đế Phủ, tin rằng các ngươi đều biết.”
"Đây là kết quả tự ý tiến vào thành Đạo Thống, các ngươi muốn ở lại chỗ này làm nô lệ sao?"
Long Trần quay đầu nhìn về phía Yến Phi: "Huyết Y Hầu, sao người trong phủ các ngươi lại chật vật như vậy?”
Sắc mặt Yến Phi dữ tợn khủng bố: "Ngươi chính là Diệp Trường Sinh, nhanh chóng thả Cẩm Huyền ra, bằng không Huyết Y Đế Phủ chúng ta san bằng nơi này.”
Diệp Trường Sinh nói: "Lần trước hắn tới cũng nói như vậy.”
Nói đến đây, hắn giơ tay chỉ thẳng lên người Long Trần: "Hắn quá yếu, vẫn là ngươi đi ra đi!”
Long Trần bước ra một bước, đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh: "Ngươi có thể chết ở trong tay ta, hẳn nên cảm thấy vinh hạnh.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Ngươi cũng rất yếu, chỉ là mạnh hơn bọn họ một chút, muốn tìm cường giả đánh một trận sao lại khó như vậy chứ?”