Chương 1507: Biểu hiện của ngươi rất tốt
Toàn là người siêu cấp mạnh.
"Trời ạ... Thiên Cương, vì sao bọn họ đến Huyền Kiếm Phủ, hình như chúng ta không trêu chọc được tồn tại khủng bố như vậy, bọn họ không có lý do gì để gây bất lợi với Huyền Kiếm Phủ ta.”
Long Thiên Cương thấp giọng nói: "Bọn họ là huynh trưởng và đại ca của Diệp Trường Sinh.”
Mọi người: "..."
Lúc này.
Ánh mắt Lý Tiêu Dao xẹt qua mọi người, vừa định ra tay chém giết bọn họ, một bóng người không hề có dấu hiệu xuất hiện lại bay xuống bên cạnh hắn cách đó không xa.
"Các hạ là ai?"
"Phàm Kiếm, Diệp Tu duyên."
Âm thanh như trời, làm cho người ta như tắm trong gió xuân.
Diệp Tu Duyên lại nói: "Các người cũng đến vì Diệp Trường Sinh?”
Lý Tiêu Dao nói: "Ta là huynh trưởng của Diệp Trường Sinh.”
Diệp Tu Duyên gật đầu: "Vậy hai người bắt đầu đi, ta sẽ không quấy rầy các người nữa.”
Lý Tiêu Dao cười nói: "Nếu các hạ đã tới thì hãy làm cùng nhau.”
Diệp Tu Duyên nói: "Không được, ta thích làm một mình.”
Xuy.
Một kiếm bay ra, bất ngờ không kịp đề phòng.
Kiếm quang che trời cắn nuốt vô tận, mọi người trước mắt đều may mắn thoát khỏi, Huyền Kiếm Phủ xa xa hóa thành phế tích.
Quá mạnh mẽ!
Thế mà còn có người hung hăng càn quấy hơn ta.
Lý Tiêu Dao hơi kinh ngạc nhìn Diệp Tu Duyên, không nói một lời đã giết người, đây là một nhân vật độc ác.
Một kiếm diệt một phủ.
Có chút phong cách.
Đáng chết, bị hắn cướp đi đầu ngọn gió.
Kiếm Phi Đạo quay đầu nhìn Diệp Tu Duyên, trong nháy mắt bị hắn làm cho hâm mộ.
"Ai dám ở đây..."
Một tiếng nổi giận truyền đến, nhưng lời còn chưa dứt thì lại không nghe thấy tiếng của người nọ nữa.
Kỳ lạ.
Thật kỳ lạ.
Không phải không có âm thanh, chuyện là thế này.
Tiên tổ Huyền Kiếm chuẩn bị xuất quan, một kiếm trấn áp tất cả mọi người, nhưng khi lão ta phát hiện hơi thở của nhóm người Diệp Tu Duyên, lão ta lại lựa chọn bế quan.
Làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Quá sợ hãi.
Lão ta nhất định phải trốn đi.
Rốt cuộc đã trêu chọc những người nào đây?
Bành trướng thành bộ dáng gì mà dám đi trêu chọc những người này?
Tiên tổ Huyền Kiếm trăm tư không giải thích được.
“Ngươi đi ra!” Diệp Tu Duyên dõi mắt trông về phía xa, trầm giọng nói.
Một mảnh im lặng.
Trời đất vô cùng yên tĩnh, một chút sự sống và âm thanh cũng không có.
Diệp Tu Duyên lại nói: "Ngươi ra ngoài, thật sự không sao đâu, ta sẽ cho ngươi một kiếm!”
"Các hạ vẫn nên rời đi đi."
"Việc này là lỗi của Huyền Kiếm Phủ chúng ta, hiện tại toàn bộ phủ đệ đã bị các ngươi tàn sát, hãy thu tay đi."
Một tiếng khẩn cầu truyền đến.
"Đừng tưởng rằng ngươi không đi ra thì ta sẽ không làm gì được ngươi." Diệp Tu Duyên trầm giọng nói.
"Các hạ cần gì phải tức giận như vậy? Lão phu rời khỏi Đại Thiên Vũ Trụ, vĩnh viễn sẽ không bước vào Đại Thiên Vũ Trụ một bước, kính xin chư vị bớt giận.”
"Được rồi, ngươi không cần đi ra." Diệp Tu Duyên lạnh nhạt nói, tiện tay vung lên, một kiếm quang bay ra ngoài.
Xuy.
Một kiếm quang bay ra, toàn bộ thương khung hóa thành một mảnh hư vô hoàn toàn không có sức sống.
Hơi thở của người kia biến mất.
Mẹ kiếp.
Người này cũng quá trâu bò.
Kiếm Phi Đạo quay đầu nhìn Diệp Tu Duyên, trong mắt lộ vẻ sùng bái.
Cường giả vi tôn, có lẽ chính là như vậy đi.
Thân ảnh Diệp Tu Duyên chợt lóe, biến mất trong hư không vô tận, nhẹ nhàng đi giống như nhẹ nhàng đến.
Phất tay một cái đã tiễn một tiên tổ đi.
Phất tay một cái đập nát một tòa Kiếm Phủ.
Lý Tiêu Dao, Dạ Không Tịch, Võ Cuồng Nhân, Phó Thanh Huyền nhìn theo hướng Diệp Tu Duyên rời đi, mọi người rơi vào trầm mặc.
Giống như đang nói, người mạnh mẽ này xuất hiện từ đâu?
Tại sao trước đây chưa từng thấy qua!
Bọn họ đã nói muốn diệt Huyền Kiếm Phủ, kết quả lại để một mình Diệp Tu Duyên làm xong.
Cái gì cũng không làm.
Nói giả vờ cùng nhau, kết quả một mình ngươi giả vờ xong.
Mọi người bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy đuổi theo Diệp Tu Duyên.
Kiếm Phi Đạo trầm giọng: "Lão Lý, ngươi đuổi theo hắn làm gì, muốn luận bàn sao?”
Lý Tiêu Dao nói: "Luận bàn cái gì, kết giao bằng hữu.”
...
Đạo Thống Phủ.
Diệp Trường Sinh đi ra từ trong một tòa lâu các, trên mặt lộ vẻ thất vọng, hắn đã thay đổi năm chỗ tu luyện trong Đạo Thống Phủ, thế nhưng vẫn không cách nào đánh dấu được, có điều vẫn có chút thu hoạch khác làm cho hắn vô cùng hài lòng.
Một thị nữ dẫn hắn đi tới nơi tu luyện tiếp theo, đi về phía trước, âm thanh hệ thống vang lên bên tai Diệp Trường Sinh.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, Huyền Kiếm Phủ bị diệt, nhiệm vụ chính thất bại.]
Huyền Kiếm Phủ bị diệt?
Ai làm?
Sao ngươi lại làm thế?
Không thể cho hắn một cơ hội để thể hiện sao?
Ta quá khó khăn.
Diệp Trường Sinh vô cùng mất mát.
Dường như hắn đã đoán được là ai động thủ tiêu diệt Huyền Kiếm Phủ, ngửa đầu nhìn trời, giống như đang nói, cầu xin các ngươi, đừng chủ động như vậy có được hay không, có thể để cho ta tự mình động một chút không?