Chương 1511: Đánh chết ta đi 2
Huyết Sắc Cổ Thụ hừ lạnh một tiếng: “Ta hiểu rõ vạn linh vũ trụ như lòng bàn tay, cũng không phải chỉ có một mình ngươi.”
"Không cần giãy dụa nữa, ta sẽ kết thúc rất nhanh, sẽ không để cho ngươi quá thống khổ."
"Sau này ta và ngươi hợp thể, chúng ta chính là trần nhà của vạn linh vũ trụ, ngươi hẳn là nên kiêu ngạo mới đúng."
Trụ Nhất quay đầu nhìn lại: "Đại ca, ngươi mau ra tay, ta không lừa được.”
Diệp Trường Sinh biết Trụ Nhất mạnh mẽ, vốn tưởng rằng hắn có thể dễ dàng đánh Huyết Hồng Cổ Thụ, không nghĩ tới trong khoảng thời gian này là thời kỳ hắn lột xác, xem ra nhiệm vụ cứng rắn với cây yêu quá này chỉ có thể do hắn hoàn thành.
Hắn di chuyển tiến lên, ánh mắt rơi vào trên người cây yêu quái: "Ngươi đánh chết ta đi.”
Cây yêu quái: "..."
Có phải nhân loại này hơi không bình thường không?
Sao lại đưa ra một yêu cầu như vậy?
Diệp Trường Sinh lại đi về phía trước một bước: "Đừng hòng thương tổn huynh đệ ta, ngươi đánh chết ta đi!”
Trụ Nhất nghe thấy tiếng thì cảm động sâu sắc.
Thời khắc mấu chốt vẫn phải xem trọng biểu hiện của đại ca.
Huyết Hồng Cổ Thụ nói: "Nhân loại, mặc dù yêu cầu của ngươi rất kỳ quái, nhưng ta vẫn sẽ thỏa mãn ngươi.”
“Chịu chết đi!”
Dứt lời, vô số dây leo bắn ra giống như vô số xúc tu, làm cho người ta nhìn thấy mà giật mình.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đã hội tụ trên người Diệp Trường Sinh, nếu bị những dây leo này xuyên qua, ngẫm lại cũng đau đến hoảng hốt.
Diệp Trường Sinh bát phong bất động, vững như bàn thạch, lẳng lặng đứng thẳng để từng dây leo công kích trên người hắn.
Phanh.
Một bóng người bay ngược ra ngoài, thân ảnh Diệp Trường Sinh hung hăng va chạm vào vách đá, trong miệng phun ra một ngụm máu.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bị động vô địch mất hiệu lực?
Lần này ta suýt chút nữa đã chết.
Sớm biết bị động vô địch mất đi hiệu lực, phòng ngự của Long Quy Nghịch Thiên Giáp vẫn rất mạnh.
Ôi, eo già của ta.
Trụ Nhất vừa thấy Diệp Trường Sinh bị đánh bay ra ngoài: "Đại ca, ngươi dùng kiếm chém nó!”
Diệp Trường Sinh chậm rãi đứng lên, lần thứ hai đi về phía Huyết Hồng Cổ Thụ: "Vừa rồi sơ suất, lại đến!”
Giờ khắc này.
Huyết Hồng Cổ Thụ giống như hóa đá, dây leo nhẹ nhàng sờ về phía vết máu trên mặt đất, trong lúc bất chợt nước mắt đã tuôn đầy mặt, dáng vẻ vô cùng vô cùng vô cùng thương tâm.
Trụ Nhất nói: "Đại ca, nó bị sao vậy?”
Diệp Trường Sinh nói: "Tình sâu nghĩa nặng, có lẽ là nghĩ đến chuyện xưa.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, nhìn về phía Huyết Hồng Cổ Thụ: "Các hạ có chuyện gì thương tâm không, nói ra để cho chúng ta vui vẻ.”
Bịch.
Huyết Hồng Cổ Thụ trực tiếp quỳ xuống.
Trụ Nhất mờ mịt nói: "Đại ca, sao nó lại quỳ?”
Vẻ mặt Diệp Trường Sinh ngưng trọng, biết Huyết Hồng Cổ Thụ trước mắt hẳn là có quan hệ với mình, hơn nữa là loại quan hệ vô cùng mật thiết.
Huyết Hồng Cổ Thụ nói: "Tiểu nhân tội đáng chết vạn lần, không nên ra tay đả thương đại nhân.”
Nói đến đây, nó dừng một chút rồi nghẹn ngào nói: "Đại nhân, sao ngài lại biến thành bộ dáng như vậy?”
"Mắt tiểu nhân vụng về, lại không nhận ra đại nhân, kính xin đại nhân thứ tội."
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Ngươi biết ta.”
Huyết Hồng Cổ Thụ gật đầu: “Đại nhân, ta là Vũ Trụ Dương Thần... Năm đó vẫn luôn ở trong đình viện của đại nhân.”
"Trên chiến trường cổ cấm kỵ, tiểu nhân bị thần hỏa cấm kỵ thiêu đốt, trở thành dáng vẻ hiện tại, sau đó bị phong ấn ở chỗ này."
"Ô ô... Không nghĩ tới có thể nhìn thấy đại nhân ở đây, tiểu nhân chết cũng không hối tiếc."
Sắc mặt Diệp Trường Sinh thay đổi: "Ngươi từng tham gia đại chiến ở chiến trường cổ cấm kỵ, rốt cuộc ai đã phong ấn ở chỗ này?”
Huyết Hồng Cổ Thụ nói: "Linh Vô Thiên, hắn còn sống rời khỏi chiến trường cổ cấm kỵ, hơn nữa còn mang rất nhiều sinh linh có mạng sống như treo trên sợ tóc.”
"Bây giờ thời gian trôi qua, tin tưởng những sinh linh kia hẳn là đã khôi phục, đã trở thành siêu cấp bá chủ của phiến vũ trụ này từ lâu."
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ngươi tên là gì?”
Huyết Hồng Cổ Thụ nói: "Ngày xưa đại nhân ban tên Là Dương Vô Địch.”
Diệp Trường Sinh nói: "Dương Vô Địch, ngươi nghe nói qua Quân Dịch An chưa?”
Ngày đó trong tộc Côn Bằng, Côn Bằng công tử Mộc Cửu Thiên đã nhắc nhở hắn nhất định phải cẩn thận Quân Dịch An.
Nếu Dương Vô Địch đã từng tham gia đại chiến trên chiến trường cổ cấm kỵ thì hẳn là biết sự tồn tại của Quân Dịch An.
"Chủ nhân, Quân Dịch An và Linh Vô Thiên là cá mè một lứa, tiểu nhân không biết bọn hắn có thân phận gì."
Dương Vô Địch lạnh nhạt nói, dừng một chút rồi mới tiếp tục: "Có điều sau lưng bọn hắn còn có người, hẳn là thuộc về một thế lực.”
Diệp Trường Sinh chậm rãi giơ tay lên, ý bảo Dương Vô Địch đứng dậy: "Ngươi bị cấm kỵ thần hỏa làm bị thương, phải làm gì mới có thể khôi phục thực lực.”