Chương 1525: Van cầu ngươi đánh chết ta đi 3
Diễm Xích Vũ đánh giá trong chớp mắt: "Bình thường, ta có thể đánh chết hắn.”
Hi Huyền gật đầu: "Vậy ngươi đi đi, ta sẽ không giúp ngươi.”
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn về phía Hi Huyền: "Lão đầu, chúng ta vẫn nên cùng nhau đi, ta tương đối thích nhiều người.”
Dứt lời, mấy bóng người bay xuống xuất hiện ở trước mặt hai người, chính là nam tử áo trắng và nữ nhân quyến rũ.
Ánh mắt Hi Huyền rơi vào trên người mấy người: "Có muốn giới thiệu bọn họ cho ngươi hay không?”
Ánh mắt Diễm Xích Vũ rơi vào trên người nữ nhân quyến rũ: "Giới thiệu nàng cho ta là được.”
Đúng là không phải con chim tốt.
Quả thực chính là một Lsp(*).
((*): 老色批 . /lǎo sè pī/ Kẻ háo sắc)
Hi Huyền lạnh nhạt nói: "Nữ tử yêu dã này là huyễn ma, tứ ma dưới trướng Đồ Thiên Hùng, lực ma ngươi chém giết lúc trước cũng là một.”
"Tên nam tử áo trắng kia là trận ma, ngàn vạn lần không nên xem thường hắn, giơ tay thành trận, nhất niệm thành trận, hơi có chút sơ sẩy sẽ rơi vào trong trận pháp của hắn."
Diễm Xích Vũ gật đầu: "Được rồi, không cần giới thiệu, ta đến công chiếm, không đúng, ta đến chém giết huyễn ma, những người khác giao cho ngươi.”
Bịch.
Thân ảnh của hắn bay ra, mang theo vô lượng ánh lửa: "Ta tới rồi, đã đến lúc chứng kiến kỹ năng cưỡi ngựa của ta.”
Huyễn ma thấy Diễm Xích Vũ tiến công tới, mắt đẹp híp lại, tay ngọc khẽ vung lên, một tòa ảo cảnh xuất hiện bao phủ trên người Diễm Xích Vũ.
Mẹ nó.
Ảo cảnh của mỹ nhân.
Sao ngươi biết ta thích cái này?
Diễm Xích Vũ được vào trong không gian mỹ nhân vờn quanh, ngay cả thở một hơi cũng là hương thơm thấm vào ruột gan.
Tình yêu, tình yêu.
Say trong ôn nhu hương.
Tỉnh dậy phơi trần...
Hắn thích cuộc sống như vậy nhất.
Huyễn ma thấy Diễm Xích Vũ không hề bị ảo cảnh của nàng ta khống chế, dáng vẻ ngược lại vô cùng hưởng thụ.
Tại sao lại như vậy.
Từ trước đến nay chưa từng có ai trốn thoát khỏi ảo cảnh của nàng ta.
Bịch.
Bịch.
Huyễn ma vung tay ngọc lên, ảo cảnh không ngừng biến hóa, trong nháy mắt thành vong linh sát khí bốn phía.
Thấy vậy.
Diễm Xích Vũ trong nháy mắt không vui.
Không thể cho người ta hưởng thụ tốt sao.
Đột nhiên đổi thành ảo cảnh vong linh, thật sự là muốn chết.
Bang.
Một tiếng thương nổ vang lên, ảo cảnh vỡ ra, hóa thành hư vô.
Thân ảnh Huyễn Ma bay ngược ra sau, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, ảo cảnh dễ dàng bị phá vỡ, cắn trả mạnh mẽ khiến nàng ta bị trọng thương.
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn lại, phát hiện Hi Huyền đã chấm dứt chiến đấu, trận ma bị đánh chết.
Không phải nói trận ma rất mạnh sao?
"Lão già khốn kiếp này, ngươi rất xấu, có phải cố ý để ta lựa chọn huyễn ma không?"
Hi Huyền lắc đầu, cười nói: "Không hề, chủ yếu là ta quá mạnh.”
Diễm Xích Vũ: "..."
Lão tự sướng.
Thân ảnh huyễn ma chợt lóe, trong nháy mắt biến mất không thấy.
Diễm Xích Vũ cười nói: "Ẩn thân sao? Ta cũng biết, cùng nhau chơi trốn tìm đi!”
Ngươi chạy đi, tốt nhất đừng để ta bắt được ngươi...
Hi Huyền thấy thế thì bất đắc dĩ lắc đầu, nói sẽ cùng nhau đoạt kiếm, ngươi lại bắt đầu chơi trò chơi.
Thân ảnh hắn chợt lóe, nhanh chóng vọt tới phía Đồ Thiên Hùng, người sau nhận thấy được hơi thở mạnh mẽ, xoay người nhìn Hi Huyền.
“Tu sĩ Nhân Tộc, ngươi dám tới nơi này, lá gan rất lớn?”
Hi Huyền lạnh nhạt nói: "Đồ Thiên Hùng, ta tới tìm ngươi.”
Vẻ mặt Đồ Thiên Hùng kinh ngạc: "Tìm ta, đến chịu chết sao?”
Hi Huyền nói: "Nghe đồn Thiên Táng Bia ở trên người ngươi, giao nó ra đi.”
Đồ Thiên Hùng khinh thường: "Thì ra ngươi đến vì Thiên Táng Bia, tu sĩ Nhân Tộc các ngươi cũng xứng có được nó sao?”
Hi Huyền gật gật đầu: "Được rồi, đừng nói chuyện, để ta lẳng lặng đánh chết ngươi.”
Chỉ cần ngươi chết rồi, tất cả mọi thứ trên người ngươi đều thuộc về ta.
Cho nên không cần thiết nói nhảm nhiều như vậy.
Đồ Thiên Hùng thấy Hi Huyền tấn công tới, liếc mắt nhìn Thiên Táng Kiếm: "Muốn chết.”
Đúng lúc này.
Một giọng nói truyền đến: "Lão đầu, ngươi phụ trách đánh chết hắn, ta phụ trách lấy kiếm.”
Đồ Thiên Hùng phát hiện Diễm Xích Vũ bay về phía Thiên Táng Kiếm, tức giận không thể kiềm chế nói: "Ngươi dám nhúng chàm kiếm này, ta sẽ bầm thây vạn đoạn ngươi.”
"Ngu xuẩn, ai sẽ không biết nói lời tàn nhẫn chứ?" Diễm Xích Vũ mắng một câu: "Có bản lĩnh ngươi đến đánh ta, đến đây đi.”
“Van cầu ngươi đánh chết ta đi!”
Đồ Thiên Hùng: "..."
Sương máu tràn ngập, đốt trời nấu biển.
Thân ảnh Diễm Xích Vũ xuất hiện bên cạnh Thiên Táng Kiếm, ánh mắt nhìn về phía Đồ Thiên Hùng: "Tới, đánh chết ta.”
"Nếu ngươi không tới, ta sẽ lấy kiếm."
Đồ Thiên Hùng lên cơn giận dữ, vừa định ra tay với Diễm Xích Vũ, Hi Huyền ở bên cạnh nói: "Không phải ngươi muốn giết ta sao? Tới đi.”
Diễm Xích Vũ nói: "Muốn chết.”
Hi Huyền nói: "Giết ta.”
Đồ Thiên Hùng: "..."
Hai người này tuyệt đối có độc.
Đồ Thiên Hùng tức giận không thể kìm chế được: "Hai người các ngươi nhất định phải chết.”
Dứt lời, hắn ta khống chế toàn bộ không gian, vô hình trung thần lực bao phủ trên người hai người Diễm Xích Vũ và Hi Huyền.