Chương 1540: Kéo căng độ thiện cảm 2
"Ha ha..."
"Ha ha..."
Tiếng cười điên cuồng vang vọng cả nền đất, mấy người Hỗn Độn Long Thiên biến mất không thấy đâu, nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: "Đây cũng quá khát vọng đi!”
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, độ thiện cảm của Hỗn Độn Yêu Yêu đạt tới bảy mươi phần trăm.]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, độ hảo cảm Hỗn Độn Yêu Yêu đạt tới chín mươi phần trăm.]
Liên tiếp truyền đến tiếng nhắc nhở của hệ thống, Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Ừm, không tồi, ta rất hài lòng.”
Còn thiếu mười phần trăm độ hảo cảm là có thể đạt được một lần đánh dấu vô địch, cũng không biết trước khi rời đi có thể hoàn thành hay không?
Trên đỉnh núi.
Diệp Trường Sinh ngồi xuống đất, lĩnh ngộ áo nghĩa cuối cùng của sát đạo, bất tri bất giác ba ngày trôi qua.
Một ngày này, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện bên người Diệp Trường Sinh, người tới không phải là ai khác, chính là Hỗn Độn Yêu Yêu.
Ánh mắt nàng lóe lên, kiêng kỵ nhìn Diệp Trường Sinh, lẩm bẩm nói: "Sát khí thật đáng sợ.”
"Hắn nhìn qua không giống người rất thích giết chóc, vì sao lại thai nghén ra sát ý đáng sợ như vậy."
Diệp Trường Sinh nhận thấy được hơi thở của Hỗn Độn Yêu Yêu, mở hai mắt, nội liễm hơi thở: "Yêu Yêu cô nương đã kết thúc đột phá.”
Hỗn Độn Yêu Yêu cúi người một cái: "Yêu Yêu có thể đột phá, toàn bộ đều dựa vào linh dịch của Diệp công tử, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, ngày khác nếu cần Yêu Yêu giúp, công tử cứ việc mở miệng.”
Dứt lời, mấy bóng người xuất hiện trên đỉnh núi, Hỗn Độn Yêu Yêu cười nói: "Gia gia, tộc thúc, các ngươi cũng đột phá.”
Hỗn Độn Long Thiên cười nói: "Yêu Nhi, gia gia có thể đột phá đều nhờ công lao của Diệp tiểu hữu.”
“Diệp tiểu hữu thật sự là ân nhân của Hỗn Độn Tộc chúng ta, gia gia muốn cho ngươi làm muội muội của Diệp tiểu hữu, ngươi nguyện ý hay không?”
Hỗn Độn Yêu Yêu gật đầu: "Không biết Diệp công tử có nguyện ý để Yêu Yêu trở thành muội muội của ngươi không?”
Muội muội?
Cũng không tệ lắm.
Diệp Trường Sinh cười nói: "Đương nhiên có thể, Yêu Yêu có thể làm muội muội của ta, đó là vinh hạnh của ta.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Lần đầu ca ca gặp ngươi cũng không có lễ vật gì tặng cho ngươi.”
"Hỗn Độn Tinh Phách này đưa cho ngươi, còn có một phần linh dịch, linh quả."
Hỗn Độn Yêu Yêu nhìn chí bảo đầy màu sắc: "Ca, nhiều lắm!”
Diệp Trường Sinh nói: "Ngươi là muội muội của Diệp Trường Sinh ta, chút đồ vật này tính là cái gì, cầm lấy đi.”
"Đúng rồi, quyển Hỗn Độn Tạo Hóa Quyết này cũng cho ngươi, không có việc gì thì luyện một chút."
Hỗn Độn Long Thiên: "..."
Mọi người: "..."
Ra tay này cũng quá hào phóng.
Một người còn mạnh hơn nội tình của Hỗn Độn Tộc?
Hâm mộ.
Đúng lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống truyền đến: [Đinh, chúc mừng chủ nhân, độ thiện cảm Hỗn Độn Yêu Yêu đạt tới trăm phần trăm.]
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: [Đến đã đến rồi, hét cái gì?]
Hệ thống: [...]
Chủ nhân, ngươi thực sự có độc.
Ta mẹ nó hét?
Hỗn Độn tộc.
Mọi người di chuyển về phía trước, nơi đi qua, tiếng nghị luận vang lên bốn phía, ánh mắt mọi người đồng loạt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.
Toàn bộ tu sĩ Hỗn Độn Tộc đều biết, bởi vì Diệp Trường Sinh nên Hỗn Độn Yêu Yêu và nhóm người Hỗn Độn Long Thiên mới đột phá.
Còn làm cho Hỗn Độn bản nguyên tỏa ra sự sống, công tử tuổi còn trẻ lại có thủ đoạn nghịch thiên, có thể hóa mục nát thành thần kỳ.
Một nữ tu sĩ Hỗn Độn Tộc mắt hiện lên hoa đào: “Thật muốn làm quen với Diệp công tử, sau đó tiến hành trao đổi sâu hơn.”
Một người lại nói: "Ngươi không rõ mình như thế nào sao? Còn muốn có được nam tử tuyệt thế như Diệp công tử.”
Vẻ mặt nữ tử ủy khuất: "Ta chỉ muốn nếm thử tươi ngon, lại không nghĩ chiếm hữu thời gian dài, cả đời dài như vậy, ta chỉ cần hắn một đêm thì quá phận?”
Không thể không nói, người phụ nữ này rất dũng cảm.
Nói ra suy nghĩ của mình, ngay cả khi biết đó là suy nghĩ hão huyền.
Nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh dần dần đi xa, nữ tử khẽ thở dài một tiếng: "Ta chỉ muốn biết rốt cuộc hắn có phải thật sự rất lợi hại hay không.”
Mọi người: "..."
...
Trong khi tiến lên.
Hỗn Độn Long Thiên nói: "Diệp tiểu hữu, theo lão phu đến.”
Hỗn Độn Yêu Yêu nói: "Gia gia, ngươi muốn dẫn Diệp đại ca đi nơi nào?”
Hỗn Độn Long Thiên dõi mắt nhìn ra xa: “Hỗn Độn Mộ Táng.”
Diệp Trường Sinh vừa nghe bốn chữ Hỗn Độn Mộ Táng, trong nháy mắt con ngươi đã sáng ngời, nơi này chỉ nghe tên đã thấy rất trâu bò rồi.
Nếu đi nhất định sẽ có thu hoạch lớn.
Hỗn Độn Yêu Yêu hơi nhíu mày: "Gia gia, có phải Hỗn Độn Mộ Táng có hơi nguy hiểm hơi không, nơi đó bị phong ấn nhiều năm như vậy, ngay cả người trong tộc chúng ta cũng rất ít đi tới đó.”
Hỗn Độn Long Thiên vừa muốn mở miệng, Diệp Trường Sinh ở bên cạnh đã cười nói: "Yêu Nhi muội muội, nguy hiểm hay không nguy hiểm không quan trọng, đại ca chỉ muốn đi xem một chút.”