Chương 1543: Tiền bối không ngăn cản ta? 2
Thực lực càng mạnh, dục vọng càng lớn.
Sẽ trêu chọc đến cường giả thật sự, sau đó lần thứ hai bị người đánh tàn phế.
“Nếu đã biết kết quả, cần gì phải đi giày vò.”
Nam tử cụt một tay chậm rãi mở miệng nói.
Mẹ nó.
Vị này thật sự là quỷ tài logic.
Diệp Trường Sinh nói: "Tiền bối, thật ra kết quả không quá quan trọng, quá trình mới là hưởng thụ nhất.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Tiền bối có thể nói cho ta một chút chuyện về Hỗn Độn Mộ Táng và Hỗn Độn Thế Giới không?”
"Ngươi muốn nghe?"
"Muốn." Diệp Trường Sinh gật đầu.
"Tiểu tử này còn thích nghe chuyện xưa." Nam tử cụt một tay lạnh nhạt nói: "Thật trùng hợp, ta cũng thích kể chuyện.”
"Trước kia, Hộn Độn Thế Giới ở trong vũ trụ xem như là Đệ Nhị Thế Giới, cường giả như mây, người mạnh tầng tầng lớp lớp, bởi vì linh khí Hỗn Độn tồn tại làm cho xuất phát điểm của tu sĩ Hỗn Độn Thế Giới cao hơn tu sĩ ở thế giới khác."
"Đáng tiếc thế sự vô thường, khi kiếp nạn đến, ai cũng trốn không thoát, trận chiến dịch hủy diệt Hỗn Độn Thế Giới kia được gọi là Hỗn Độn Chi Dịch, Hỗn Độn Thế Giới vỡ vụn, đại đạo tiêu tán, tất cả hóa thành hư vô."
Diệp Trường Sinh híp mắt, trong lòng hoảng sợ, hắn có thể từ giọng điệu của nam tử cụt một tay nghe ra được, mặc dù cách vô số năm tháng, lần thứ hai nhắc tới trận đại chiến kia, nam tử cụt một tay vẫn sợ hãi như trước.
"Tiền bối, ta có hai vấn đề."
"Nói một chút."
"Thứ nhất, Hỗn Độn Thế Giới là Đệ Nhị Thế Giới, như vậy Đệ Nhất Thế Giới là gì?"
"Thứ hai, rốt cuộc là ai phá hủy Hỗn Độn Thế Giới."
Nam tử cụt một tay gật đầu: "Đệ Nhất Thế Giới là Hồng Mông Thế Giới, về phần là người nào phá hủy Hỗn Độn Thế Giới, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, đó là một kiếm tu.”
"Một người một kiếm, diệt Hỗn Độn, phá vũ trụ, nghe đồn hắn chỉ dùng một kiếm đã hủy diệt Hỗn Độn Thế Giới."
"Về phần tên của hắn, ta thật sự không biết, hình như gọi là Linh."
Linh?
Thú vị.
Cũng không biết chênh lệch giữa ta và hắn là bao nhiêu?
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, làm người cho tốt, đừng nằm mơ nữa, nếu gặp được hắn, ngươi sẽ bị đánh chết một trăm lần, một trăm lần.]
Diệp Trường Sinh: [...]
Tại sao ở đâu cũng có ngươi, ai bảo ngươi nói chuyện.
Nam tử cụt một tay lại nói: "Hiện tại ta sẽ giải thích cho ngươi nguyên nhân của Hỗn Độn Mộ Táng, tòa mộ táng này vốn là thần khí thứ nhất Hỗn Độn thế giới Hỗn Độn Mộ Táng, lúc Hỗn Độn Thế Giới bị phá hủy đã biến ảo thành chín chín tám mươi mốt quan tài khổng lồ, phong ấn tám mươi mốt thần hồn của người mạnh nhất Hỗn Độn Thế Giới ở đây.”
"Chắc chắn ngươi sẽ cảm thấy kỳ quái, vì sao ta lại bị phong ấn ở đây, lại còn sống thật tốt."
Diệp Trường Sinh gật đầu: "Vì sao?”
Nam tử cụt một tay cười nói: "Bởi vì ta đã từng giả chết một khoảng thời gian, cũng chính là trước khi Hỗn Độn Thế Giới bị hủy diệt.”
"Lúc ấy tin tức ta bị thương nặng truyền ra, cường giả ngày xưa có ân oán với ta nhao nhao tìm tới cửa, xét thấy bọn hắn quá nhiều người, ta không muốn chắp nhặt với bọn hắn nên lựa chọn giả chết."
"Chờ ta tỉnh lại lần nữa đã phát hiện mình ở chỗ này, ngươi là người sống đầu tiên ta nhìn thấy."
Thần khí đứng thứ hai của Hỗn Độn Thế Giới - Hỗn Độn Quan?
Tại sao nó lại phong ấn thần hồn của những người này ở đây?
Diệp Trường Sinh cảm thấy nghi hoặc: "Tiền bối, tán gẫu lâu như vậy, ta cũng không tiếp tục quấy rầy.”
"Ngươi chuẩn bị rời đi?" Nam tử cụt một tay nhìn chằm chằm Diệp Trường Sinh: "Ngươi vẫn không có ý định ở lại bồi ta?”
"Tiền bối hiểu lầm rồi."
"Ta dự định tiến vào tầng năm Mộ Táng."
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói, đứng dậy chuẩn bị rời đi, nam tử cụt một tay bên cạnh mở miệng nói: "Chúc ngươi may mắn.”
“Tiền bối không ngăn cản ta?”
"Tại sao ta phải ngăn cản, mau đi, mau đi tầng năm, ngươi sẽ chết rất nhanh."
Diệp Trường Sinh: "..."
Càng như thế, càng làm cho hắn tràn ngập tò mò với tầng thứ năm.
Nam tử cụt một tay thấy Diệp Trường Sinh tiến vào tầng năm Mộ Táng, vẻ mặt ngây ra như phỗng, người trẻ tuổi này...
Không đúng, sao hắn lại vào được.
Ta đã thứ nhiều lần như vậy mà cuối cùng đều thất bại.
Người trẻ tuổi kia quá phức tạp.
Không thể trêu vào, không thể trêu vào.
Tầng thứ năm Mộ Táng.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh xuất hiện, trước mắt đen kịt, chỉ có chín tòa quan tài khổng lồ lẳng lặng để ở đó.
"Có ai không?"
"Có ai không?"
Không ai trả lời, một mảnh im lặng.
Có vẻ như mọi người đang ngủ, vậy ta đây sẽ không làm phiền các ngươi.
Dứt lời, Diệp Trường Sinh đi tới cửa vào tầng sáu của Mộ Táng, đúng lúc này, sau lưng hắn truyền đến một giọng nói khàn khàn.
"Có người."
Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện cách đó không xa có một bóng dáng xinh đẹp đứng ngay ngắn, tựa như nữ quỷ trong bóng tối.