Chương 1554: Tiếp tục tấu nhạc, tiếp tục múa
Hôn lễ bắt đầu.
Dưới sự chứng kiến của mọi người, Diệp Mạc Tà và Lận Phượng Khanh kết thúc nghi thức, Diệp Trường Sinh thấy ba người Thái Sơ lộ vẻ hâm mộ.
"Có phải ba vị nương tử cũng muốn một hôn lễ hay không?"
"Nếu các ngươi muốn thì nói cho ta biết, các ngươi không nói, ta cũng không biết các ngươi muốn."
Thái Sơ nói: "Hôn lễ nhất định là phải có, nhưng không phải bây giờ, đợi đến khi tướng công đứng đầu vũ trụ, chúng ta lại tổ chức một hôn lễ long trọng.”
"Một hôn lễ chấn động tứ hải bát hoang."
Diệp Trường Sinh cười nói: "Nương tử yên tâm, đợi đến ngày đó, ta nhất định sẽ tổ chức cho các ngươi một hôn lễ thịnh thế, để các ngươi trở thành tân nương tử mà toàn bộ nữ nhân vũ trụ đều hâm mộ.”
[Chủ nhân nghĩ rất hay, có thể sống đến ngày đó hay không vẫn là ẩn số.]
[Hệ thống, ngươi quá đáng.]
[Lời thật thì khó nghe, chủ nhân hẳn là hiểu được đạo lý này.]
Diệp Trường Sinh: [...]
[Hệ thống, ngươi thật sự đánh giá ta quá thấp, cuối cùng sẽ có một ngày ta đánh nổ ngươi.]
[Nước tiểu tới rồi, đẹp trai, ngươi cần phải tỉnh táo một chút.]
[Nếu chủ nhân muốn đánh nổ ta, xin vứt bỏ kiếm chính đạo, nếu không làm được, ngươi vĩnh viễn đánh không lại ta.]
Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, hai bóng người xuất hiện trước mặt hắn, Diệp Mạc Tà dắt Lận Phượng Khanh tiến lên: "Trường Sinh, ngươi ở bên trong Huyền Đô một khoảng thời gian, huynh đệ chúng ta uống rượu một phen.”
"Ta sẽ không quấy rầy huynh trưởng đại hôn." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Ta về thành Đạo Thống trước, huynh trưởng có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào.”
Diệp Mạc Tà gật đầu: "Đợi ta xuyên qua đầm lầy Hỗn Độn sẽ đi thành Đạo Thống tìm ngươi.”
Diệp Trường Sinh cười nói: "Huynh trưởng, không cần đi đầm lầy Hỗn Độn nữa, ngươi hiểu ý của ta chứ?”
Diệp Mạc Tà run lên: "Ta hiểu rồi.”
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh dẫn theo mọi người rời đi, biến mất trên bầu trời Huyền Đô, nhìn thân ảnh bọn họ rời đi, Lận Phượng Khanh khó hiểu nói: "Tướng công, vì sao không cần tiến vào đầm lầy Hỗn Độn, đến đó có thể đạt được rất nhiều cơ duyên.”
Diệp Mạc Tà cười nói: "Toàn bộ cơ duyên bên trong đầm lầy Hỗn Độn đã rơi vào trong tay Trường Sinh, chúng ta đi cũng không có ý nghĩa gì.”
Lận Phượng Khanh hoa dung thất sắc: "Toàn bộ? Trường Sinh cũng quá đáng sợ.”
Diệp Mạc Tà gật đầu: "Từ khi ta bắt đầu biết hắn, hắn vẫn ưu tú như thế, nhiều năm như vậy trôi qua, hắn càng trở nên mạnh mẽ hơn.”
"Không sợ nương tử chê cười, Trường Sinh vẫn là động lực tu luyện của ta, thầm nghĩ có một ngày có thể vui vẻ đánh một trận với hắn."
Vui vẻ?
Vậy thì phải kịch liệt thế nào chứ?
...
Vô tận hư không.
Trước Ma Kha Minh Tộc.
Mấy bóng người từ trên cao bay xuống, vẻ mặt bối rối hoảng sợ, giống như bị cái gì đó làm cho kinh hách vậy.
Mấy người tiến vào Ma Kha Minh Tộc, lão giả cầm đầu xuất hiện ở tổ địa, giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán: “Bẩm Tộc trưởng, ta đã trở về từ Hỗn Độn Huyền Đô.”
Phong Thiên Huyền từ trong tổ địa đi ra, nhìn thoáng qua lão giả: "Điều tra rõ ràng chưa? Rốt cuộc người giết cường giả Ma Kha Minh Tộc ta là ai?”
Lão giả âm thầm nuốt nước miếng: "Hồi Tộc trưởng, là... Là Diệp Trường Sinh.”
Sắc mặt Phong Thiên Huyền thay đổi: "Quả nhiên là hắn, điều này cũng quá trùng hợp, chẳng lẽ trời muốn Ma Kha Minh Tộc ta chết?”
Nói đến đây, lão ta dừng một chút, mạnh mẽ khiến mình bình tĩnh lại: "Hiện tại Diệp Trường Sinh ở nơi nào?”
Lão giả nói: "Tộc trưởng, lão phu đích thân đến Huyền Đô chứng kiến Diệp Trường Sinh chém giết cường giả kỷ nguyên Loạn Cổ, một kiếm nhẹ nhàng đã giết chết tu sĩ cấp Thiên Mệnh cao nhất.”
"Một tùy tùng dưới trướng đã tàn sát cường giả kỷ nguyên Loạn Cổ trong vài hơi thở, thật sự là..."
Phong Thiên Huyền cắt ngang lão giả: “Được rồi, đừng nói nữa, nhanh chóng thông báo toàn tộc, lập tức di chuyển cả tộc.”
"Thiên Sát, vì sao phải trêu chọc Diệp Trường Sinh?"
Lão giả kinh hãi thất sắc: "Tộc trưởng thật sự muốn cả tộc di chuyển sao?”
Phong Thiên Huyền nhìn thoáng qua lão giả: "Nếu ngươi không muốn đi, có thể ở lại.”
Thân ảnh lão giả chợt lóe, trong nháy mắt biến mất ở tổ địa: “Tộc trưởng, ta đi thông báo cho người trong tộc.”
Phong Thiên Huyền nhìn bóng lưng lão giả rời đi, trên thế giới nhiều não tàn như vậy, nhưng ngươi lại trở thành người nổi bật trong đó.
Chúng ta không đi, chẳng lẽ chờ Diệp Trường Sinh đến ngược đãi chúng ta sao? Mắc hội chứng Stockholm sao?
Trong thành Đạo Thống.
Diệp Trường Sinh vừa mới trở về đã bị người của Đạm Đài Huyền Nguyệt phái tới mời đi, nói là có chuyện quan trọng muốn thương lượng.
Từ trong miệng thị nữ biết được, trong khoảng thời gian này thành Đạo Thống luôn yên bình, tất cả mọi người ở chung rất vui vẻ.
Cũng không có kẻ thù bên ngoài đến.
Diệp Trường Sinh khẽ nhíu mày, trong lòng có chút tò mò, nếu là như vậy, vậy Đạm Đài Huyền Nguyệt tìm hắn là có chuyện gì?