Chương 1556: Luôn có điêu dân muốn hại ta 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1556: Luôn có điêu dân muốn hại ta 2

"Tu sĩ kỷ nguyên Cổ Linh rất quỷ dị, trong cổ tịch ghi lại kỷ nguyên Cổ Linh có một tu sĩ vô cùng mạnh mẽ, trong nháy mắt có thể cắn nuốt linh khí của một tinh vực."

Diệp Trường Sinh nói: "Ta hiểu rồi.”

Sau khi rời khỏi Vân Đình.

Thân ảnh của hắn xuất hiện trước một tòa lâu các, nơi này là nơi hắn ở trong Đạo Thống Phủ, ngay khi hắn chuẩn bị đẩy cửa tiến vào lầu các, đột nhiên nhận thấy được trên đỉnh bầu trời dường như có người đang ở trong bóng tối nhìn trộm, hắn có một loại dự cảm vô cùng mạnh mẽ, cảm giác luôn có điêu dân muốn hại hắn.

Lúc này.

Diễm Xích Vũ đi tới bên cạnh hắn: "Chủ nhân, có người ở trong bóng tối nhìn trộm ngươi, có muốn ta đi nói chuyện tâm tình với bọn hắn không?”

Diệp Trường Sinh nói: "Không cần, bọn hắn thích xem thì để cho bọn hắn xem đi.”

Diễm Xích Vũ ngửa đầu nhìn trời, hét về phía cửu tiêu: "Ta khuyên các ngươi một câu, tốt nhất nên nhanh chóng rời đi, bằng không, chờ khi ta đến tìm các ngươi, hãy chuẩn bị tốt hoa cúc của các ngươi đi.”

Diệp Trường Sinh: "..."

Tên này chỉ thích hoac cúc?

Hoa đào, hoa mai không thơm sao?

"Chủ nhân, tính tình ngươi bây giờ không còn hung tàn như vậy." Diễm Xích Vũ lạnh nhạt nói, chậm rãi giơ cánh tay lên: "Chủ nhân, nơi này có một bình đan dược đưa cho ngươi.”

Diệp Trường Sinh giật mình: "Tặng ta đan dược? Không đứng đắn?”

Diễm Xích Vũ gật đầu: "Chủ nhân yên tâm, đan dược này tuyệt đối đứng đắn.”

Thấy Diệp Trường Sinh thu đan dược đi, hắn vội vàng nhắc nhở: "Chủ nhân, đan dược này phải ăn hai viên cùng lúc mới tốt nhất.”

Lúc này.

Âm thanh của Thiên Táng Kiếm truyền đến: "Chủ nhân, đan này có tên là Hư Vô Cấm Đan, uy lực vô cùng bá đạo.”

"Tuy rằng ta không biết con chim này lấy được từ nơi nào, nhưng khi chủ nhân dùng nhất định phải cẩn thận."

"Trước hết nên chuẩn bị đạo lữ, càng nhiều càng tốt, bằng không thân thể chủ nhân sẽ chịu không nổi."

Diệp Trường Sinh: "..."

Diễm Xích Vũ không vui: "Thiên Táng, ngươi nói bậy cái gì vậy, đan dược này của ta tuyệt đối là đứng đắn, chuẩn bị đạo lữ làm gì?”

"Ngươi, cái kiếm này, một chút cũng không đứng đắn."

Thiên Táng Kiếm lại nói: "Chủ nhân, con chim này ở Thiên Táng Chi Địa ngụy trang thành ngươi, đắc tội không ít thế lực.”

"Mặt khác, hắn còn lợi dụng lực uy hiếp của chủ nhân, cướp đoạt rất nhiều tài nguyên ở Thiên Táng Chi Địa."

Mặt Diễm Xích Vũ đỏ lên: "Thiên Táng, có thể đừng nói nữa không, trông cuộc sống có một số việc không nên vạch trần nha.”

"Nếu ngươi lại nói, cũng đừng trách ta không nể tình."

Xuy.

Một kiếm quang từ trong cơ thể Diệp Trường Sinh bay ra, chỉ thẳng vào trên người Diễm Xích Vũ, thân ảnh người sau chợt lóe, biến mất trên hư không.

"Thiên Táng, ngươi đừng quá bắt nạt người."

Diệp Trường Sinh phụ họa nói: "Đúng vậy Tiểu Thiên, ca cũng muốn nói ngươi, sao vừa lên đã đâm vào chỗ đó, muốn mạng người ta sao?”

Thanh kiếm này, thật mẹ nó mãnh liệt.

Giờ khắc này, Diệp Trường Sinh tựa hồ tìm được biện pháp xử lý Diễm Xích Vũ.

Ngao.

Ngao.

Thiên Táng, mmp(*), ngươi tới thật sao?

((*)Mụ bán phê ( 妈卖批 ): Phát âm là MA-MAI-PI, có thể viết thành từ viết tắt MMP. Đây là một từ mắng chửi vùng Tứ Xuyên, mang theo tính vũ nhục rất nặng, dịch thô ra tiếng Việt là “đĩ mẹ mày”.)

Ngao.

Ngao.

Tiếng kêu thảm thiết của Diễm Xích Vũ quanh quẩn trên hư không, khóe miệng Diệp Trường Sinh nhấc lên ý cười, một chim một kiếm này thật sự là quá ấu trĩ.

Đúng lúc này.

Một bóng người xuất hiện bên cạnh hắn, người tới không phải là ai khác, chính là Ninh Tuyền Cơ.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn lại: "Tiểu Ninh, ngươi tới rồi.”

Ninh Tuyền Cơ ngẩng đầu nhìn một kiếm một chim trên hư không: "Ngươi thật sự lợi hại, tùy tiện một vật bên người cũng mạnh mẽ như thế.”

"Không cần hâm mộ." Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Không phải ngươi cũng ở bên cạnh ta sao?”

Ninh Tuyền Cơ nói: "Ta tới tìm ngươi cùng đi làm chuyện lớn, không biết ngươi có hứng thú hay không?”

“Nói một chút xem!”

"Cướp đoạt tài nguyên, chém giết Khí Vận Chi Tử." Ninh Tuyền Cơ lạnh nhạt nói.

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Đi, ta thích làm loại chuyện này.”

Ninh Tuyền Cơ nói: "Đi Bát Tinh Vũ Trụ, có dám hay không?”

Diệp Trường Sinh ngẩng đầu lên: "Xích Vũ, Thiên Táng, các ngươi xuống đi, theo ta đi dạo một vòng, quá giờ sẽ không chờ.”

Xuy.

Thiên Táng Kiếm xuyên qua bầu trời, xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, ngươi muốn đi giết địch sao?”

"Ngươi mang theo ta, nhìn thấy kẻ địch, ngươi chỉ cần chỉ một cái là được."

Diệp Trường Sinh: "..."

Nếu mang theo Thiên Táng Kiếm, Diễm Xích Vũ cùng đi, hắn vĩnh viễn cũng không có cơ hội ra tay.

Sự cạnh tranh càng lúc càng lớn.

Không biết từ khi nào, Diễm Xích Vũ đã xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh: "Chủ nhân, giao cho ta, ta rất biết đánh nhau.”

"Mau xuất phát, hiện tại ta nghẹn một bụng, vừa lúc không có chỗ phát!"

Nói đến đây, hắn quay đầu liếc mắt nhìn Thiên Táng Kiếm, trên mặt lộ vẻ nghẹn khuất, cũng không phải hắn đánh không lại thanh kiếm này, chủ yếu là kiếm này miễn dịch với lửa.