Chương 1582: Kỷ nguyên Hồng Nguyệt
"Sao ta lại cảm giác được bọn hắn tính toán giết ngươi?"
Diệp Trường Sinh nói: "Cám ơn, ta cũng nhận ra, không cần ngươi nói cho ta biết.”
Nói đến đây, hắn lắc đầu, thở dài nói: "Người ưu tú đi tới đâu cũng hấp dẫn người khác.”
"Ta đã khiêm tốn như vậy, vì sao vẫn có thể trở thành tiêu điểm?"
"Ai có cách nào khiêm tốn, nói cho ta biết!"
Hệ thống, ngươi có bật không?
Mỗi lần chỉ nhắc nhở bản thân may mắn thì hắn lại trở thành mục tiêu của mọi người.
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, kỷ nguyên Hồng Nguyệt có rất nhiều tu sĩ có sở thích tương đối đặc thù, đoạt huyết mạch của ngươi, đoạt thân thể, xương cốt ngươi, những thứ này đều là thao tác bình thường, trước đó bọn hắn sẽ hưởng thụ thật tốt.]
Đừng nói nữa.
Ngươi có độc.
Trực tiếp nói cho ta biết nguy hiểm là được rồi, vì sao lại nói nhiều như vậy?
Ầm.
Tiếng nổ lớn truyền ra, vang vọng cửu thiên thập địa.
Thân ảnh Diễm Xích Vũ bay ngược ra ngoài, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, không nghĩ tới một kích của nam tử áo đen lại mạnh mẽ như vậy.
Trăm phân thân hội tụ cùng một chỗ, cường độ lực công kích trong nháy mắt tăng lên gấp trăm lần?
Khá kỳ lạ.
Giờ khắc này.
Thân ảnh nam tử áo đen xẹt qua, chuẩn bị tấn công Diễm Xích Vũ lần nữa lại bị một âm thanh quát lui.
"Vân Đào, giết tên chim ngốc kia làm gì, một chút giá trị cũng không có. Tên nam tử áo trắng kia có huyết mạch mạnh mẽ, trong cơ thể ẩn chứa ít nhất ba linh khí khác nhau, còn có thân thể của hắn rất hoàn mỹ, bắt hắn đi mới là việc chính."
Tất Vân Đào nói: "Trưởng lão dạy phải.”
Nói đến đây, hắn ta nhìn về phía Diễm Xích Vũ, tiếp tục nói: "Trưởng lão, vốn ta cũng không muốn giết con chim ngốc kia, nhưng chính hắn đưa tới cửa, còn khó chơi hơn.”
Nghe được hai người nói chuyện, Diễm Xích Vũ trong nháy mắt nổi giận đùng đùng, cảm giác mình bị mạo phạm.
Dám gọi hắn là chim ngốc, tất cả những người này đều phải chết.
Bắt nạt chim?
Ta nhớ kỹ.
Trên người Diễm Xích Vũ xuất hiện ngọn lửa, cả người bị ngọn lửa nuốt trời bao bọc, không ai biết hắn đang làm gì.
Tất Vân Đào lộ vẻ khó hiểu: "Trưởng lão, hắn đang làm gì vậy?”
Lão giả lắc đầu: "Không rõ ràng lắm.”
Tất Vân Đào lại nói: "Trưởng lão, bản thể của con chim này bản là Phượng Hoàng, hắn có thể đã Niết Bàn sống lại hay không?”
"Ta luôn cảm thấy có chút bất an."
Vẻ mặt lão giả trở nên ngưng trọng: "Vậy trước tiên giết con chim này.”
Trên boong thuyền, Diệp Trường Sinh thấy Diễm Xích Vũ tự thiêu, bất đắc dĩ lắc đầu, quá hiếu thắng, hoàn toàn không cần như thế.
Chẳng lẽ ngươi đã quên sau lưng còn có ta sao?
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Ninh Tuyền Cơ: "Xích Vũ đang Niết Bàn sống lại, ngươi đi canh giữ bên cạnh hắn, ai dám tới gần giết không tha.”
Dứt lời, hắn đứng dậy đi đến bên ngoài Trụ Côn, ánh mắt dừng ở trên người Tất Vân Đào: "Ngươi rất mạnh!”
Tất Vân Đào nói: "Giết ngươi, dễ dàng.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: "Có vài người nhìn rất yếu, thật ra hắn rất mạnh, ta chính là vậy.”
"Có vài người nhìn rất mạnh, thật ra lại không ra gì, tựa như ngươi."
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: "Tự giới thiệu một chút, ta tên là Diệp Trường Sinh, chủ nhân Trường Sinh Vũ Trụ.”
"Chờ ngươi chết, cũng biết là ai giết ngươi."
Tất Vân Đào giật mình: "Ngươi chính là Diệp Trường Sinh, ta nghe nói qua ngươi, thật sự là đi mòn gót tìm không thấy, tự nhiên lại chui tới cửa.”
Diệp Trường Sinh gật đầu, thân ảnh mạnh mẽ xông về phía trước, kiếm khí vô tận từ dưới tiên khung vọt tới, chỉ thẳng lên người Tất Vân Đào.
Kiếm tu?
Tất Vân Đào khinh thường, sau lưng trăm phân thân đi ra ngoài, lực công kích cuồng bạo hội tụ cùng một chỗ.
Hai công kích bao trùm nửa bầu trời, ở trên hư không va chạm cùng một chỗ, vạn giới chấn động, từng tấc từng tấc không gian sụp đổ xuống.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh, ngược gió mà lên, sau lưng xuất hiện hai phân thân, lại thêm bản thể thì chính là ba ngươi.
"Mới vừa rồi ngươi nói nữ lưu lại, nam giết chết, lúc ấy ta cực kỳ sợ hãi, cho rằng ngươi mạnh cỡ nào... Chỉ thường thôi.”
“Không!”
Theo thanh âm hạ xuống, ba kiếm quang hoành không giận dữ đánh xuống, giống như đánh nát bầu trời, kiếm quang từ chỗ sâu nhất hỗn độn rơi xuống.
Xuy.
Xuy.
Trăm công kích của Tất Vân Đào hội tụ cùng một chỗ cũng không thể ngăn cản kiếm quang của Diệp Trường Sinh, một kiếm như trăng khuyết xẹt qua, máu tươi bắn tung tóe.
Hắn ta giơ tay che cổ, máu tươi từ kẽ ngón tay phun ra: "Không thể nào, chuyện này tuyệt đối là không thể nào, sao hắn có thể chém chết ta?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: "Quên nói cho ngươi biết, ta giết người chưa bao giờ nhìn cấp bậc.”
Tất Vân Đào bị giết.
Bỏ qua thân thể chuẩn bị chạy trốn.
Một vệt sáng bạc nghiền nát hư không xuyên về phía hắn ta.
“Trưởng lão cứu ta!”
“Trưởng lão cứu ta!”
Lão giả nhìn kiếm quang bay tới, thân ảnh chợt lóe, ý muốn ngăn cản kiếm quang trước mắt, đột nhiên đồng tử phóng to.