Chương 1591: Kim thân bất tử bất diệt 2
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: "Tốt, về sau ngươi chính là người thống lĩnh phiến vũ trụ này, tất cả tu sĩ do ngươi thống lĩnh, kế tiếp ta sẽ bày ra mấy tòa đại trận Tụ Linh, còn có thể một lần nữa để cho linh mạch và linh nguyên nơi này khôi phục.”
Mục Vân Chiến khom người một cái: "Đa tạ Thiếu chủ ban thưởng.”
Diệp Trường Sinh khoát tay: "Ngươi lui ra đi, trong khoảng thời gian này ta sẽ ở lại tổ địa, chờ sau khi đã sắp xếp xong tất cả sẽ lựa chọn rời khỏi nơi này.”
Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía nhóm người Thái Sơ, Diễm Xích Vũ: "Tương lai kẻ địch sẽ càng ngày càng mạnh, đường sẽ phủ đầy chông gai, các ngươi thừa dịp trong khoảng thời gian này mau chóng tăng lên tu vi.”
Sau khi trải qua hạo kiếp Hồng Nguyệt, mọi người cũng ý thức được tu vi của bọn họ quá yếu, nếu lúc trước không phải Nghịch Thương Thiên ngăn cản sức mạnh hạo kiếp ở thời khắc mấu chốt, bọn họ sẽ gặp phải thương thế không nhỏ.
Ngay sau đó, thân ảnh mọi người tản đi, mỗi người đều tìm kiếm một nơi, bắt đầu đắm chìm trong tu luyện.
Diệp Trường Sinh đi vào trong tổ địa, khoanh chân ngồi, nhanh chóng kiểm tra trang hệ thống, ngàn vạn lực lượng tín ngưỡng có thể huyễn hóa ra một phân thân tín ngưỡng.
(Lưu ý: Càng có nhiều lực lượng tín ngưỡng, phân thân tín ngưỡng càng mạnh.)
Diệp Trường Sinh vô cùng hài lòng gật gật đầu, tính cả phân thân này, hắn đã có được ba phân thân, lần lượt là Loạn Cổ, Tu La và tín ngưỡng.
Sau đó hắn thúc dục Sáng Thế Hắc Khí, khí Hỗn Độn và Hồng Mông trong cơ thể, rất nhanh đã lấy ba linh khí ra, hóa thành một tàn ảnh biến mất trên đỉnh hư không, nhìn xuống phía dưới, toàn bộ Nhị Tinh Vũ Trụ được thu hết vào đáy mắt.
Ánh mắt hắn kiên định, chậm rãi nâng cánh tay lên, từng linh khí đang chỉ điểm nhảy lên, tựa như tinh linh vậy.
Diệp Trường Sinh chưa từng nghĩ tới, có một ngày, hắn sẽ vì một tòa vũ trụ mà cống hiến lớn như vậy.
Hóa ra làm người tốt có cảm giác này.
...
Vô tận hư không.
Mấy bóng người xuất hiện nhìn xuống phía dưới, ánh mắt rơi vào Nhị Tinh Vũ Trụ, mọi người phát hiện thân ảnh Diệp Trường Sinh, vốn định nhìn trộm một chút nhưng lại phát hiện hắn đang làm cho linh khí hồi phục, đây là tồn tại đáng sợ cỡ nào chứ?
Diệp Trường Sinh nhận thấy có người đang nhìn trộm hắn, quay đầu nhìn về phía hư không: “Ta là người đứng đầu Trường Sinh Vũ Trụ, chủ nhân duy nhất của vũ trụ vô tận, nếu như thần phục, ta sẽ rất hoan nghênh.”
"Nếu chư vị tính toán ra tay với ta, vậy thì các ngươi trở về đi, rất nhanh ta sẽ đến làm khách."
Nghe tiếng.
Sắc mặt mấy người biến đổi, trong nháy mắt biến mất không thấy, thân phận của những người này là cường giả kỷ nguyên buông xuống ở Tứ, Ngũ, Lục, Thất Tinh Vũ Trụ.
Uy lực hủy diệt vũ trụ thật sự là quá mạnh, đương nhiên những người này muốn đến xem một chút, nhưng vừa rồi bọn hắn phát hiện Diệp Trường Sinh, lại không ai có thể nhìn thấu thiếu niên này.
Vạn đạo nhân quả làm cho người ta hoảng sợ không gì sánh được.
Tu vi không mạnh lại một lần nữa làm cho linh khí khôi phục.
Nhất là hơi thở phát ra trên người hắn làm cho người ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Ánh mắt kia giống như một thanh kiếm sắc bén có thể dễ dàng xuyên qua thân thể của bọn hắn.
Trường Sinh Vũ Trụ?
Ta chưa bao giờ nghe đến.
Hắn muốn thống nhất vũ trụ sao?
Hắn muốn thống nhất vũ trụ, vậy chúng ta là cái gì?
Có phải hơi quá coi thường mọi người rồi không?
Đang di chuyển về phía trước.
Một thân ảnh ngừng lại, quay đầu lại nhìn về phía Nhị Tinh Vũ Trụ: “Nơi đó có hơi thở của Hồng Nguyệt. Nếu ta đoán không sai, cường giả buông xuống Nhị Tinh Vũ Trụ hẳn là thuộc về kỷ nguyên Hồng Nguyệt.”
Kỷ nguyên Hồng Nguyệt?
Thân ảnh mọi người đột nhiên dừng lại, ánh mắt đồng loạt hội tụ trên người người nọ: "Kỷ nguyên Hồng Nguyệt quỷ dị nhất trong lời đồn?”
Nhìn vẻ mặt giật mình của bọn họ thì biết những người này đã nghe nói qua sự tồn tại của kỷ nguyên Hồng Nguyệt.
Kỷ nguyên cũng có phân chia trước sau, nếu những người này ở sau Hồng Nguyệt, vậy thì rất dễ hiểu.
Một lão giả trong nhóm người nói: "Vừa rồi thiếu niên kia có thân phận gì, thế mà có thể đánh bại cường giả của kỷ nguyên Hồng Nguyệt.”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, một tráng hán trong đó lạnh lùng nói: "Quản hắn là ai, muốn ta thần phục hắn, quả thực si tâm vọng tưởng.”
"Cùng lắm thì chính là đánh một trận, ta sẽ sợ hắn hay sao?"
Nói đến đây, hắn dừng một chút, ánh mắt xẹt qua mọi người: "Tạm như vậy, ta trở về chuẩn bị trước.”
Những người khác nhìn tráng hán biến mất không thấy, không hề dừng lại chút nào, sau khi lần lượt tách ra, đạp không lướt nhanh rời đi.
Sau một nén nhang.
Thân ảnh tráng hán lần thứ hai xuất hiện ở hư không: "Tu sĩ kỷ nguyên Thần Võ chúng ta am hiểu đạo lý thời thức là trang tuấn kiệt.”
Tiếng lẩm bẩm tự nói hạ xuống, Tiêu Thần Vũ hóa thành một vệt sáng, vọt tới phía Nhị Tinh Vũ Trụ.